|
Album
Liu Xia, wife of 2010 Nobel Peace Prize winner Liu Xiaobo,
reacts emotionally to an unexpected visit by journalists from The Associated
Press at her home in Beijing, China, on Thursday, Dec. 6, 2012. Liu
trembled uncontrollably and cried Thursday as she described how her confinement
under house arrest has been absurd and emotionally draining in the two
years since her jailed activist husband was named a Nobel Peace laureate.
Photo: Ng Han Guan / AP (1)
“We live in such an absurd place. It is so absurd. I felt I was a person
emotionally prepared to respond to the consequences of Liu Xiaobo winning
the prize. But after he won the prize, I really never imagined that
after he won, I would not be able to leave my home. This is too absurd.
I think Kafka could not have written anything more absurd and unbelievable
than this.”
"Chúng tôi sống ở 1 nơi cực phi lý. Quá
phi lý. Tôi cảm thấy mình là 1 con người
được sửa soạn, về mặt cảm xúc, đáp ứng với những hậu quả
việc chồng tôi được Nobel. Nhưng sau khi ông được Nobel, tôi
thực sự không thể nào tưởng tượng tôi không thể
rời căn nhà của mình. Điều này quá phi lý.
Tôi nghĩ Kafka cũng chẳng thể viết 1 cái gì phi lý,
không thể tin được như là điều này"
Note: Nhìn bức hình thì GCC lại
nhớ đến Gấu Cái, lần đi thăm nuôi ở Đỗ Hòa.
Do bặt tin nhà, nhớ nhà quá, hoảng quá,
Gấu Già bèn vượt Trại, và, tất nhiên, bị
tóm, bị tống vô Tổ Trừng Giới, ăn cơm hẩm với thịt cọp,
bị phù thũng.
Gấu Cái vừa nhìn thấy thằng chồng cà chớn,
thấy mập mạp, tính cười, nhưng chợt hiểu ra, bèn méo
xệch, y chang bà Liu Xia!
Hà, hà!
Note: "Thịt cọp" là "nick" của muối. Từ này,
có, cùng lúc với sự xuất hiện của nhà tù
VC ở Miền Nam, thức ăn độc nhất là muối. Tù nhai muối,
nghe lọp cọp, lọp cọp...
Snow
By Frederick Seidel
Snow is what it does.
It falls and it stays and it goes.
It melts and it is here somewhere.
We all will get there.
@ Taipei Airport, lượt đi
GCC @ Taipei Airport
Lượt về
Weave a circle round him thrice
And close your eyes
with holy dread,
For he on honey-dew
hath fed,
And drunk the milk
of Paradise.
"Samuel Taylor Coleridge,
"Kubla Khan," lines 51-54.
[from "Borges Tám
Bó"]
Vẽ 1 cái vòng
tròn ba lần
Rồi nhắm cặp mắt
lé của mi lại
Với nỗi sợ thiêng
liêng
Bởi là vì
mi, đã tới giờ húp 1 húp cháo
lú
Và uống 1
ngụm sữa thiên đường
Nỗi sợ thiêng
liêng!
Holy dread!
Chắc là của
Coleridge?
Borges: Tôi
nghĩ là dịch từ Latinh, từ những gì mà
người La Mã cảm nhận [felt].
Người La Mã,
cũng giống như lũ Bắc Kít, coi Lăng Bác
Hồ là nơi chốn thiêng liêng. Chúng
nói thầm với nhau, có vị thần nằm ở trong
đó, there is a god inside.
Thơ
Mỗi Ngày
http://www.nybooks.com/articles/2017/11/09/a-short-history-of-style/
A Short History of Style
Jane Yeh
November 9, 2017 Issue
Joey Arias at Jackie 60, 1997
The disposition of her arms
Is a case of
Nothing ventured, nothing
Gained. Her violet ear
Makes sense if
Something wicked is
Being said. The angle
Of her nose is a challenge,
A crime against nature. Her
Throat a fine line. Lover
Where have you been?
Mistakes come back to her
Like wrong notes, a clarinet
Of echoes. You can take the boy
Out of Dubuque…Nothing
Like bourbon
To make her sing
A slow tune: downcast
Eyes, hands swaying
Just so. The catch
In her voice like a rusty key
Turned. A hundred
Nights blurred together
Like an ink blot
Smeared—her long fall
Of hair saying No no no.
Note: Đọc bài thơ, trên 1 tờ NRYB, ở kiốt bán
báo Tẩy. Mua, về, lên net, thấy cho đọc free.
Tuy nhiên chẳng tiếc mấy tì - báo này,
hồi mới qua Canada, Gấu mua dài hạn, cũng gần hai chục niên,
bây giờ trên 10 tì, nếu mua từng số - vì còn
bài viết của John Banville, điểm cuốn tiểu sử của Scott Fitzgerald,
Paradise Lost.
Tay này nhận ra, như Gấu nhận ra, Đêm Dịu Dàng,
Tender, mới là cuốn bảnh nhất của Scott
Fitzgerald. Tender, 1 cách nào đó, là
Một Chủ Nhật Khác của TTT. Và, vẫn
1 cách nào đó, MCNK bảnh hơn Bếp Lửa.
Bếp Lửa bị đóng cứng vào biến cố 1954,
MCNK mở ra với biến cố 30 Tháng Tư.
Nhân nhắc tới ông anh: Bài
thơ Phượng Hoàng và Bồ Câu,
TTT dịch, bỏ 1 từ quá quan trọng, và điều này chứng
tỏ 1 "sự thực", cả ông anh lẫn thằng em đều mù tịt về Ky Tô
Giáo:
TTT bỏ từ ân sủng, grace, không
dịch. Từ này quá quan trọng, với Ky Tô Giáo,
và với Weil, qua ý niệm ân sủng & trọng lực.
Grace còn mắc mớ tới từ mặc khải.
Murakami, kể, ông mặc khải, ông là nhà
văn, khi coi Mẽo chơi bóng bầu dục, và ông cho biết
dân Nhật không tin và không biết mặc khải là
cái con mẹ gì!
Gấu mặc khải, Gấu là nhà văn, lần bạn C đưa về nhà
anh, ở Xóm Gà, và nhìn thấy TTT ngồi viết
văn, Gấu nhìn ra Gấu, cũng sẽ ngồi viết văn, như thế!
Bạn DS, ông con trai TTT, hỏi GCC, thế còn lần coi
cọp BL trên lề đường Xề Gòn thì sao. Cú này,
là do Thằng Cha Trời Già Khốn Kiếp thương hại Gấu, biết Gấu
làm đếch gì có tiền, bèn bày ra cảnh
đọc cọp, và coi cú này là “tổng diễn tập -
từ của Vẹm, chỉ cú Quỳnh Lưu, tổng diễn tập, trước khi vào
cuộc, là cú ăn cướp chính quyền 19.8.1945 –
Anh già thật là chu đáo đối với GCC. Lần cho
nghe Ngày Mai Đi Nhận Xác Thằng Em Trai, ở Đỗ Hoà,
biết Gấu đâu đã từng thưởng thức món thịt chuột, thế
là thằng chả bày ra cú nếm thử, bằng mấy con chuột
mới đẻ, trong 1 lần lao động khổ sai. Ổng hỏi, ngon không, thấy
Gấu gật gù, sau đó, ổng cho hưởng đại tiệc thịt chuột, vừa
ăn vừa nghe nhạc PD!
Tờ Điểm Sách Hồng Mao điểm Paradise Lost:
SN_GCC_2017
https://literaryreview.co.uk/tender-is-the-writer
Dịu dàng như… [nhà văn] GCC!
Cái gì gì nhân hậu và cảm
động!
Ôi, chưa được hôn em mà đã nhớ em
những ngày ở bên kia nấm mồ rồi!
Note: Tờ Điểm Sách của đám Hồng Mao, đọc Scott
Fitz nhân xb một số truyện ngắn mới kiếm thấy.
Cái tít vinh danh “Dịu Dàng Như Đêm”
của chàng, và tất nhiên, như 1 phản ứng dây
chuyền, vinh danh MCNK của TTT.
Bài này tuyệt quá. Cho đọc free nữa mới
tuyệt làm sao.
Tin Văn còn nợ độc giả bài điểm cuốn tiểu sử Czeslaw
Milosz của tờ này!
Hà, hà!
Satisfaction doesn’t come with things, however beautiful and
plentiful. Tender Is the Night (1934) is, perhaps, unequal to
the poetic ferocity and compression of The Great Gatsby (1925), but its
sensitive hero, Dick Diver, is the most heartbreaking of Fitzgerald’s characters,
a man with everything and nothing.
Dịch theo kiểu lộng dịch:
Hài lòng thì chẳng mắc mớ chi với đời,
dù đời có đẹp có đầy cỡ nào. “Dịu dàng
như đêm”, thì có lẽ không thể nào so
với sự dữ dằn thi ca và độ nén của “Gastby vĩ đại”, nhưng
nhân vật Kiệt của nó, thì mới mẫn cảm và
nhức nhối làm sao, số 1 trong những nhân vật của Fitz, một
kẻ với tất cả và với chẳng có cái chó gì!
Sách
& Báo
Mới
Bài viết trên Guardian cho thấy,
chủ nghĩa thực dân thuộc địa có thể… OK.
Hannah Arendt cũng tin như thế. Trong bài Tựa cho
cuốn “Những nguồn gốc của chủ nghĩa toàn trị”, bà tự
hỏi, nếu không có chủ nghĩa thực dân thuộc địa không
biết bộ mặt của thế giới bây giờ ra sao.
Điều này quá đúng với xứ Mít.
Cuộc chiến chống Pháp, đúng ra không xẩy ra, nhưng
Vẹm cố tình, làm đủ mọi cách để cho nó
xẩy ra, để làm thịt sạch kẻ thù của chúng, không
phải Tẩy, tất nhiên, mà là các đảng phái
khác,
Cũng thế, với cuộc chiến chống Mẽo. Giả như chế độ Ngụy, cực
kỳ tàn ác, có khi Miền Nam vẫn còn!
Những điều dân Mít “bây giờ” ca ngợi Ngụy,
làm chúng càng điên thêm!
Second-handed, nhưng quá
OK. Đi liền hai cái cực ngắn của tác giả gối đầu giường của
Linda Lê. Cuốn Kafka, có 1 cuốn, mua lâu rồi, liền khi
ra hải ngoại, khi làm nghề bán bảo hiểm nhân thọ. Mua
cuốn này vì bài viết của Updike, chưa kể phần notes,
thần sầu, thường là trích từ Nhật Ký, cho biết Kafka
viết chúng khi nào.
Đi Bác sĩ khám
cái cổ, tiện ghé tiệm sách cũ.
MADNESS
A postman was suspended in Lend
because for years he had not delivered any letter that he thought contained
sad news or, in the nature of things, any of the cards announcing a death
that carne his way, but had burned them all in his own home. The post office
finally had him committed to the lunatic asylum in Scherrnberg, when he goes
around in a postman's uniform and continually delivers letters that are
deposited by the asylum's administration in a letter box specially built
into one of the walls of the asylum and that are addressed to his fellow
patients. According to reports, the postman asked for his uniform as soon
as he was committed to the lunatic asylum in Scherrnberg so as
not to be driven mad.
CARE
A post office official who was
charged with murdering a pregnant woman told the court that he did not know
why he had murdered the pregnant woman but that he had murdered his victim
as carefully as possible. In response to
all the presiding judge's questions, he always used the word carefully, whereupon the court proceedings
against him were abandoned.
Updike chọn hai truyện ngắn tiêu
biểu, two introductory parables. Một, tất nhiên phải là… Trước
Pháp Luật. Một, với ông là, Thông điệp Hoàng
gia, An Imperial Message.
Nhân tiện giới thiệu 1 ngụ ngôn thật ngắn của Hasidism, mà
theo Updike, có thể ảnh hưởng lên Kafka:
A man who was afflicted with
a terrible disease complained to Rabbi Israel that his suffering interfered
with his learning and praying. The rabbi put his hand on his shoulder and
said: "How do you know, friend, what is more pleasing to God, your studying
or your suffering?"
[Martin Buber, Tales
of the Hasidim, Vol. II]
Một tín
hữu phàn nàn với vị thầy tu gia đình của mình,
con bị dính bịnh... kín, đau quá, không
làm sao cầu nguyện được.
Vị thầy tu bèn an ủi, có khi Chúa hài lòng
vì thấy con đau, hơn là thấy con cầu nguyện Ngài!
Nhật Ký Mát Cơ Va 1917-1922
Đường ra trận mùa này đẹp lắm:
Heroism of the soul - is to live, heroism of the body - is to
die
Marina Tsvetaeva
Human thresholds are meant to be crossed,
so please come in and make yourself at home.
I'm certainly not going to deliver A Lecture
on Love (what an insufferable word, "lecture"),
though I shall speak about the essential home-
lessness of love, always star-crossed ...
I have a talent for "non-reciprocal love"
and all my work is an argument for rapture.
When you love a person you always want him
to disappear so your mind can work on him.
The imagination is a storm-cloud of rapture
which I have scattered, like unhappy love.
"A person has to be condemned to poetry
like a wolf to his howling," A. Bely said,
"but you're a bird that keeps on singing."
I like to be torn apart by my own singing,
like one of Odysseus's men who, it's said,
destroyed himself for the Siren's poetry.
"I have lived with the shudder of longing"
(M. V. wrote), insatiable for the genuine.
I have held a boiling teapot, a frying pan,
a broom, an iron, three babies, and a pen
that stutters with knowledge of the genuine:
I have been hollowed out by sexual longing,
and I've paid for my transcendental passion.
What poet actually isn't a Negro, a woman,
or a Jew who has been slain by gentiles?
I know because I've lived among gentiles
as an outcast, a White, an emigre, a woman
despised for her deep and wayward passion.
Admitted: I have been devoured by life-
gathering firewood, feeding my small family.
I have a child who died in an orphanage
(how's that for being "a woman of the age"?)
and I've tried to resurrect my family.
But I've never really cared for "life"-
unmediated, insignificant, all by itself.
Life has to have the plenitude of art.
If I were brought across the sea to Paradise
and forbidden to write, I'd refuse Paradise,
since what good is heaven without art,
which has a joyousness beyond the self?
There are moments in writing like love
when you suddenly set fire to the house
and push your friend from the mountaintop.
They are sublime feelings-the mountaintop
of experience-when you torch the house
and obey the innermost dictates of love.
Wherever you are, I'll reach you, love.
I've named my lust for you "holiness."
We've come to ourselves in a fresh hell
in our century (a godless Russian hell),
but we've also created passionate holiness.
I would be a wing that soars for love.
Edward Hirsch: The Living Fire
Những ngưỡng đời, có đó, là để vượt
Xin mời em vô và hãy coi đây như là
nhà
Gấu tui sẽ không đi 1 bài Diễn giảng về Tình
yêu (cái từ “diễn giảng” nghe đếch chịu được)
Tuy nhiên hắn sẽ nói về cái thiết yếu của
“tính không nhà” của tình yêu
Về cái gọi là, yêu có nghĩa là
chấp nhận thương đau, đổ vỡ
Hắn có tài về thứ tình yêu một chiều,
cái gì gì, em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
Và tất cả những gì được nó viết ra, là
1 lèm bèm về mê ly, về cực thống khoái.
Khi em yêu 1 thằng khốn nào đó
Là em luôn luôn muốn, đi chỗ khác
chơi, tao đếch cần mi
Bởi là vì chỉ có cách đó,
thì cái đầu của em mới có thể làm việc về
hắn ta, tên khốn kiếp đã dám thương em!
Sự tưởng tượng chính là 1 cơn mây bão
về cực thống khoái
Mà Gấu tung toé ra, như tình yêu
không hạnh phúc.
“Một kẻ bị kết án bởi thơ ca
Thì giống như 1 con chó sói, với tiếng
hú thần sầu của nó,” A. Bely phán,
“Nhưng em là 1 con chim cứ tiếp tục hát tiếng
hát riêng của em”
Gấu “thít” bị xé nát tan hoang, bởi tiếng
hát của riêng Gấu, hà, hà!
Như 1 trong những tên của Odysseus mà, như truyền
tụng,
Tự hủy diệt chính nó, vì thơ ca của những
Siren (nhân ngư, người cá)
“Tôi đã sống với 1 cú rùng mình
ước ao, mong đợi” (M.V. viết),
Thèm 1 cách tham lam, vô độ, cái
còn nguyên, cái chân thật.
Gấu đã từng nắm chặt 1 cái ấm nước pha trà
đương sôi, 1 cái chảo rán,
Một cái chổi, một cái bàn ủi, ba đứa con
nít, và 1 cây viết, lắp ba lắp bắp 1 tri thức về
cực thống khoái cái chân thực, trinh nguyên:
Thằng khốn đã từng bị cạn láng đời, vì
“lòng hoài cái hĩm” - đừng lầm với “lòng
hoài cách mạng”-
Và đã phải trả giá, vì cái
đam mê siêu việt của nó
Thơ ca, nói cho cùng, chẳng phải là “bông
hồng đen”, a Negro – ư?
Hay 1 tên Ngụy, bị 1 tên Bắc Kít cắt cổ,
Gấu quá rành điều này, vì chính
nó, là 1 tên Bắc Kít hơn cả Bắc Kít!
Hãy thừa nhận: là 1 kẻ bị đời ăn tươi nuốt sống
- nhặt nhạnh cành cây làm củi, nuôi nấng
1 gia đình nhỏ
Ta có 1 đứa con chết trong trại mồ côi
(là thế nào, cái chuyện, “là 1 người
đàn bà thời đại”?)
Và ta cố làm tái sinh gia đình của
ta.
Nhưng ta chẳng hề bao giờ được “đời” quan tâm tới –
Không suy tư, vô nghiã, tất cả bởi chính
nó.
Đời thì phải có, tràn đầy, ê hề,
nghệ thuật
Nếu ta được tới Thiên Đàng
Và bị cấm viết, ta từ chối Thiên Đàng
Bởi là vì tốt lành chi thứ Thiên
Đàng không có Nghệ Thuật,
Một niềm vui quá cả cái tôi, quá
cả cái (bản) ngã
Có những khoảnh khắc viết, giống như iêu
Khi bạn bất thình lình châm lửa đốt rụi
căn nhà của bạn
Hay kéo bạn quí khỏi đỉnh núi
Chúng là những cảm nghĩ tới chỉ - đỉnh núi
của kinh nghiệm –
Khi bạn châm lửa đốt nhà và tuân theo
lời phán bảo của tình yêu
Bạn ở bất cứ đâu – San Diego, Cali ư? Gấu sẽ mò
tới
Gấu sẽ đặt tên cho cái thèm… của Gấu,
là “thiêng liêng”
Chúng ta tới với chúng ta, trong 1 địa ngục tươi
rói của xứ Mít (một địa ngục vô thần)
Và chúng ta cũng sẽ sáng tạo ra một thứ
thiêng liêng thần thánh của đam mê
Và Gấu sẽ là đôi cánh xỏa rộng của
tình yêu.
Vila-Matas,
Portrait
Viết
mỗi ngày
Lê
Minh Hà
Ngày nào cũng bị thằng con bé
nhồi nhét triết lí trung dung đã được giản đơn hóa
gần như tuyệt đối: Ở đời cần gì nào? Cần thoải mái.
Cụ thể là gì nào?
- Được đi...
See More
Note: Đọc cái entry này, thì Gấu lại nhớ đến
trường hợp của Gấu, có thể nói, khác hẳn, và
cái vụ khác hẳn này, nó mắc mớ tới cái
tính cực kỳ kiêu ngạo của GCC, do cực kỳ giỏi Toán,
khi còn đi học, và, không bao giờ muốn được điểm 10,
bởi là vì, dành điềm 10, cho những chuyện quá
quan trọng ở trên đời!
Note: Đọc, thì bèn nhớ tới thi sĩ Milosz, và
bài viết ngắn của ông, Tắm, Rửa [Wash]. Được Nobel văn chương,
nhưng cảm thấy mình mẩy dơ quá, bèn đi tắm, và
kỳ cọ mãi, cho hết bẩn, nhưng kỳ hoài, bẩn vẫn còn
còn, và bèn ngộ ra, ta được Nobel văn chương, là
nhớ tí bẩn ở trên người.
Gunter Grass cũng thế. Trước khi chết, ông thú tội trước
bàn thờ, đã từng là SS.
TTT, trong bài Tự Trào, cho biết, chưa từng bắn 1 phát
súng, nhưng rất hãnh diện, khi đi tù VC cùng
những người cùng hội cùng thuyền, như trong bài trả
lời phỏng vấn Le Huu Khoa cho thấy.
Cái bản án, và thái độ của TXT cho thấy,
lũ Vẹm, não tên nào cũng đầy cứt.
Làm sao rửa?
Và nó còn cho thấy Vẹm- Trọng đúng hơn
- thấm đòn của Đức rồi.
To Wash
At
the end of his life, a poet thinks: I have plunged into so many
of the obsessions and stupid ideas of my epoch! It would be necessary to
put me in a bathtub and scrub me still all that dirt was washed away. And
yet only because of that dirt could I be a poet of the twentieth century,
and perhaps the Good Lord wanted it, so that I was of use to Him.
Một nhà thơ của thế kỷ 20, cuối đời nhìn lại, thấy
mình bẩn quá, bèn chui vô bồn tắm, dùng
xà bông thơm kỳ cọ, cho văng tất cả những cái bẩn đi.
Kỳ mãi, kỳ mãi, vẫn không hết, và ông
ngộ ra, số phận của ông là như vậy.
Bởi vì, nếu ông ta sạch,Thượng Đế đã không
giao cho ông ta "nghĩa cả" đó, và nhân loại
cũng đếch cần đến ông ta.
A society that has more justice is a society that needs less charity.
-Ralph Nader, 2000
Một xã hội nhiều công lý đếch cần đến lòng
thương hại, từ thiện, hay cái gọi là “thương người như thể
thương thân”!
Note: Không hẳn như thế. Cái gọi là từ thiện, nó
có tính tự nhiên, như cây cỏ, khí trời.
Mới đây thôi, bão tuyết đầy trời, Gấu bò đi
mua tờ báo. Xuống xe buýt, bên này đường, đứng
chờ bớt xe, để qua, nhìn sang phía bên kia, xe buýt
cũng trờ tới, rồi nó cứ đứng đó, cho đến khi Gấu qua tới,
và mở cửa cho Gấu lên. Thấy Gấu lắc dầu xua tay, ông tài
bèn vẫy tay đáp lại rồi đóng cửa.
Trong bài viết “Holy Fool?", điểm cuốn “Kẻ Lạ trong Đất Lạ: [Kiếm,
Searching] Gershom Scholem and Jerusalem", trong số Literary Review,
của Hồng Mao, Nov 2017, có kể 1 giai thoại, liền sau cú Lò
Thiêu, Hollocaust, 1 người đàn ông đi vô một giáo
đường điêu tàn, ruined, và thấy 1 ông già
ngồi khóc thút thít ở 1 góc, anh ta tới gần,
hỏi, sao mà khóc, what the matter was. Tiếng thút thít
vẫn không chịu ngưng, anh ta nói, “Những chuyện khủng khiếp
đã xẩy ra , nhưng ông phải có niềm tin vào Chúa,
God."...
Ông già lầm bầm, ta là Chúa đây, và
thút thít tiếp.
“Kẻ Lạ trong Đất Lạ…” chẳng đúng là…. DTH ư, khi
bà ngồi ở lề đường Sài Gòn và khóc rưng
rức, ta bị lừa, bị lừa!
Đến Chúa mà VC cũng đánh lừa được!
Gấu có đi 1 entry “thần sầu”, “đầy
sũng nước…” về những ngày mới tới Canada, gặp lại cô
bạn, và cái lần “đóng phin”, trong 1 chương trình
trên 1 kênh TV, 15 phút, tiếng Mít, về cuốn
Tàn Ngày, “The Remains of the Day...” Tính viết
tiếp, coi lại thấy mất tiêu, chắc vô ý delete, còn
được 1 mẩu trên FB.
Ôi chao, giả như không gặp lại cô bạn,
chắc chẳng thể có đời thứ nhì…
Quoc
Tru Nguyen added 2 new photos.
Tiệm sách cũ đầu tiên - và có
thể độc nhất, với riêng Gấu - đường College, downtown Toronto,
Gấu thường ghé. Con đường Lippincott, số nhà 100, cái
shelter đầu tiên vợ chồng Gấu được đưa tới, trong 1 đêm
dông bão đầy trời, thời tiết lạnh nhất Canada, âm
40 độ. Tới phi trường 1 phát, ở ngay phi trường, nhân
viên sở xã hội đưa liền tới 1 cơ sở xã hội ở ngay
trong phi trường, để cung cấp quần áo lạnh, rồi đưa về đây.
Shelter thuộc cơ quan Costi, chuyên lo về di trú, trợ giúp
tị nạn.
Gặp lại cô bạn ở đây. Khúc này
kể đi kể lại nhiều lần rồi, và vẫn muốn kể lại, vì vẫn
không dám nói hết ra, viết hết ra. Hết, rồi làm
sao... sống?
Cái tiệm ở ngay lề đường trước mặt.
Cô bạn làm đại diện cho 1 hãng mỹ phẩm
Nhật, Novir, và thường đăng quảng cáo dài hạn,
trên tờ Làng Văn, ở Toronto, nơi đăng cái truyện
ngắn đầu tiên của Gấu, viết từ Trại. Báo này được
gửi vô Trại, cùng với tờ Nắng Mới, của nhóm Khiến
Chán, do băng đảng Montreal chủ trương. Khi gửi vô Trại,
tờ LV gỡ bỏ những trang quảng cáo, bởi thế, phải tới được Toronto,
thì Gấu mới biết cô bạn đang sống ở đó. Sau này,
có lần hỏi, cô cho biết, có đọc cái truyện
ngắn đó, nhưng lại nghĩ Gấu ở Sài Gòn gửi lén
ra hải ngoại
Và đó là cái truyện Lần Cuối
Sài Gòn!
Làm sao đọc nó, mà lại nghĩ gửi đi
từ trong nước, được!
|
Trang NQT
art2all.net
Istanbul
Lô
cốt
trên
đê
làng
Thanh Trì,
Sơn Tây
|