Xanh Melan
Tìm văn bản đáng tin
cậy tác phẩm của
Joseph Huỳnh Văn
Từ lâu tôi đã để ý
sưu tầm các bài thơ
của Joseph Huỳnh Văn
và tìm đọc những thông tin về ông. Rất tiếc, tôi không sở hữu văn bản
gốc nào
đáng tin cậy mà chỉ là những bản điện tử hoặc bản scan do bạn bè gửi.
Gần đây ở
Việt Nam,
Nxb Đà Nẵng có xuất bản tập Thơ hôm nay (2004), trong đó có một số bài
của
Joseph Huỳnh Văn (Joseph Huỳnh Văn được xếp vào "thơ hôm nay"? Rất
hài hước!). Tuy nhiên, điều đáng nói là giữa văn bản này và các văn mà
tôi sở
hữu có đôi chỗ khác biệt, từ nhỏ tới đáng kể. Nói tóm lại, tôi luôn có
cảm giác
rằng những văn bản tôi sở hữu là rất không đáng tin cậy.
Tôi vào trang Việt
báo, thấy bài của
Nguyễn Quốc Trụ giới
thiệu thơ Joseph Huỳnh Văn. Tại đây tôi được biết Tạp chí Văn số 2
& 3 năm
2004 có chuyên đề về Joseph Huỳnh Văn. Tôi search và tìm được các bản
điện tử
trên trang dactrung.net, dưới tên tác giả Joseph Huỳnh Văn, và tìm được
tổng
cộng 11 bài thơ, do một thành viên tên là Cát Nhu gửi, tất cả đều ghi
nguồn:
Tạp chí Văn số 2 & 3 năm 2004. Vậy, có thể tạm coi đây là nguồn
đáng tin
cậy nhất (ngoại trừ những lỗi đánh máy nếu có, xin chỉ giùm).
Căn cứ vào các bản
trên Tạp chí Văn,
so với các bản mà tôi
có, xin đặt ra một số nghi vấn như ở dưới đây (phần in đậm). Mong được
Tạp chí
Văn và ông Nguyễn Quốc Trụ, người từng có thời gian là đồng nghiệp của
Joseph
Huỳnh Văn, vui lòng giải đáp. Ngoài ra, còn chỗ nào chưa thoả đáng về
văn bản
mà các vị phát hiện ra, cũng xin chỉ giùm. Mong rằng với sự giúp đỡ của
quý vị,
chúng ta sẽ có một văn bản đáng tin cậy nhất của tác phẩm của Joseph
Huỳnh Văn.
Xin cảm ơn.
*
Joseph Huỳnh Văn
Cầm dương xanh
Ôi khúc cầm dương
sầu quí-phái
Đàn ai
ngăn ngắt trời tây-phương
Người lắng
mơ lên chiều
xanh vương...
Hồng tuôn thanh-thót suốt [1] đêm
trường.
Hồng tuôn. em trắng
muốt dương tay [2]
Thôi đã nghìn xưa hương khói bay
Đàn im. tôi biết làm sao thấy
Đêm qua tôi chết quá ngất ngây
Đêm qua tôi chết quá không hay
Đàn im, tôi biết làm
sao thấy
Réo rắt. em tinh-khiết buông tay
Réo rắt. em trong suốt như mây
Ôi khúc cầm xanh sầu
quí-phái
Đàn ai. ngăn-ngắt
trời tây-phương
Xanh đoá hồn tôi
xanh lá lệ
Trong vườn tôi xanh
đẫm tinh-sương.
Ôi khúc cầm xanh
sầu quí-phái.
Mưa trầm xanh cầm mộ
ngát xanh
Cầm nguyệt xanh
Ai cầm [3] dưới
nguyệt, ai như mây
Có hoa rất lệ ngát.
hiên tây...
Ai xoã tóc xanh, ai
đầm [4] áo
Nửa đêm ngất tạnh.
Cầm buông dây...
Ôi nửa đêm sầu
sầu ngất tạnh
sầu như cầm. nguyệt
tàn về đâu...
Em hỡi! khi tay ngà
rỏ máu
thì mộ lòng tôi cỏ
xanh rồi
Cô [5] cho tôi đắm
thuyền năm ấy
Về đầm đìa ngực mà
ngất say
Một đêm. tôi uống
hết sông đầy
Một đêm. tôi khóc
hết thơ ngây
Không rượu tôi về
trên bến vắng
Một đêm. tôi ngắm
hết mùa trăng
Không rượu tôi về
trên bến vắng
Suốt đêm nằm nuối
tóc tơ [6] nàng
Hồ như
cầm dứt [7] dưới
trăng tàn
Ai xé lòng như
nguyệt thấm mênh
mang...
Cầm hồ xanh trầm
mình
Rất xanh, tóc mới
chấm ngang vai
Âm u, chiều tới bên
hồ đắm
Muôn trùng thăm thẳm
em ngất xanh
Xanh mi. xanh mắt.
và xanh tóc...
Nàng ơi xanh đắm
đuối thiên thanh.
Trong xanh ai đắm
chiều tê tạnh
Chảy khắp giòng em
rực ánh hồng
Nhương [8] sao trong
buổi xuân xanh ấy
Xuống tóc. em trắng
xoá theo mây
Theo mây....
rồi biết dạt phương
nào
Lòng ta rồi sẩy bước
nơi nao
Con trăng thơ dại
chưa đầy tuổi
Đêm qua tự vẫn đáy
sông hằng.
Ôi một chút chiều
rất mong manh
Một chút chiều xao
xuyến đáy thiên
thanh. Cầm hồ...
(Cầu mong con trăng
thơ dại kia xanh
mai mãi [9]
trong đáy nước xanh)
Âm
Thây chiều phơi tím
ngát rừng thông
Hoàng hôn không cùng
ngực tuyệt vọng
Máu người yêu rừng
rực cánh đồng vàng
Đá rũ
lạnh trăng
hồn chưa tan
Khói sắc dáng kiếm
Núi bàng hoàng
Tóc sao rối hoang
mang trời vĩnh quyết
Mắt đêm thời thiết
tha
Lệ chia phôi
Lời ca gởi mong manh
trong cổ
có ai về
đâm ngục yêu nhau
Mai mải
phải thấy chút chiều
phai
trong máu người liệt
sĩ
Sẽ gần nhau trong
khôn xiết biệt ly
Yêu thầm kín trong
vầng trăng sáng tạo
Trời hẹn mãi nghẹn
ngào
Hương Cỏ
Gởi cho chiều hơi
thở đất sâu
Yêu thầm kín trong
lòng trăng viên xứ
Vầng thơ xây mộ đỏ
sau đồi
Ôi Đoá Hồng chưa
trao
nơi ngực người lỡ
khép.
Rừng hoa sao rụng
màu
nao nao
máu nao nao giữa
lòng chiều thao thức
môi ngàn sau
rạo rực cả trời sầu
Trầm lặng ngực trăng
đau
Ven hoàng hôn. Mịt
mù chôn tiếng sáo
Rừng hoa sao
tung cánh máu xôn
xao
Dào dạt đỏ trong
lòng trăng sáng tạo
Ôi vầng thơ không
nguôi máu đêm thâu
lửa sâu thẳm màu hoa
trắc ẩn
Cánh môi chiều lữ
thứ. Phân vân...
Bóng đời sầu mênh
mông
phủ trắng
Muôn Hoa Hồng cháy
rực
Đoá hồng trăng
rào rạt nở khắp đồng
khuya. Nồng lửa.
Trăng Cổ Thạch
Đêm bát ngát rạng
đông
Bình minh xuống...
mịt mùng giòng Cổ
Thạch
Khúc trăng tàn
Ngày ai hát điêu
linh. Gương vỡ...
Bước hoàng hôn. Chân
đá biếc chưa mờ
Nhớ đẹp đôi mắt sâu
để hồn sầu tăm tối
chưa thành lời chia
phôi
sao môi đầy viễn xứ.
Ven trời...
Một ngày hẹn xa nhau
trên đường xưa
Lòng thạch xưa se
sắt
Thương nhớ chút nắng
chiều chưa khuất
bên kia đời
Ôi lời thơ không nỡ
gởi môi ai
chờ mãi lòng hoa
nguôi bóng tối
Phố Vàng Phai
đắm đuối quên nhau
Đá xanh trăng thức
lạnh khúc ca sầu
chập chờn ánh lửa
chìm môi sâu
nụ cười bỗng vì đâu
giữa buổi chiều đớn
đau như lệ nuốt
Máu tuôn giòng Cổ
Thạch
suốt Đêm Sau
[Lời thi sĩ:
Thạch: đá, trong
thành ngữ đá vàng
Tên một thi sĩ đã
khuất: Đỗ Đình Thạch
Đêm Sau: đêm sau
"đem qua" [10] ("đêm
qua" trong ca dao). Là đêm nào đó. Không biết. Đã qua rồi.
Đêm của đời sau.
Kiếp sau].
Em đẹp như Cách Mạng
Vành khăn tang thắm
đỏ giữa chiều vàng
Em đẹp như nát tan
Thuở bình minh, rạng
rỡ xa nhau
Ôi vầng dương vầng
sầu
Em đẹp như hoàng hôn
đổ máu
Thầm giấu tên chúng
ta
Như một chuyến đi xa
Người về dưới chân
sao lặng lẽ
đẹp nghẹn ngào
tên của người trong
trắng biết bao
Ôi vì sao ở cuối
trời ly cách
Em đắm đuối
như chuỗi đời không
gặp gỡ
đẹp bơ vơ
Như giấc mơ vội vàng
tảng sáng
đẹp muộn màng
Ôi những người kiêu
hãnh chẳng ngày
mai
đẹp tàn phai
vì lòng hoài cách
mạng
Trầm thúy
Chiều khép mắt xanh
trầm thúy nhớ
trầm cỏ xanh
rủ bóng mực huyền sơ
[11]
Lòng sương phai Hoài
khuất vết chân mờ
[12]
Trăng ấp-ủ vừng mơ
trong đáy mộ [13]
chiều đi mãi
Thương nắng vàng,
nuối lại
chút hồng rơi
bi-thiết cuối chân ngày
Chiều khép mắt xanh
trầm thúy nhớ
trầm ngàn mây
khép tím một giòng
thơ
Những tóc hoài trên
đồi
Áo chàm xưa vắng dấu
sương mờ
Một ngày trót thương
nhau không nắng
suối hiền mơ
Nuôi xanh mãi vầng
trăng
mưa trầm lắng
kết tóc hoài trên
đồi
chiều đạm bạc xa
nhau không biết nói
nhớ người
dõi núi thuở tàn
trăng
Tôi ngồi rất vắng
bóng tôi
Tôi ngồi nhuộm máu
sân liêu
vì em trầm tụng kinh
chiều khóc tôi
tôi ngồi đắm đuối
không thôi
vì em thắp nến chờ
tôi hiện về
tôi ngồi đâu?
tỉnh hay mê?
Chao ôi, ai cột tóc
thề trong mưa
tôi ngồi xế bóng thu
xưa
vì em liều với nắng
mưa theo người
Tôi ngồi, đợi tóc
xanh tươi
sáng rất hiu hắt,
ai?
cười hắt hiu...
tôi ngồi rất vắng
bóng tôi
Vô đề 1
Trời xanh ngập ngừng
như muốn nói
Ngàn năm ấp úng dáng
mây trôi
Lòng tôi e có chi
muốn hỏi
Muôn thu ngơ ngác
đứng bên đời...
Vô đề 2
Máu đào ai thắm trên
sông
Mà em giặt áo chờ
mong người về
Chao tay trong ánh
giăng thề
Có nghe hồn lụa nào
nề huyết xương
*
Ngàn năm e vẫn còn
vương
Trên sông trầm lắng
chút hương máu
nồng.
© 2006 talawas
--------------------------------------------------------------------------------
[1]"Hồng tuôn
thanh-thót suốt đêm
trường" hay
"Hồng tuôn thánh thót tới đêm trường"?
[2]"Hồng tuôn. em
trắng muốt dương
tay" hay
"Hồng tuôn. em trắng muốt tay dương"?
[3]"Ai cầm dưới
nguyệt, ai như mây"
hay "Ai
đàn dưới nguyệt, ai như mây"?
[4]"Ai xoã tóc xanh,
ai đầm áo" hay
"Ai xoã
tóc xanh, ai dầm áo"?
[5]"Cô cho tôi đắm
thuyền năm ấy" hay
"Có cho
tôi đắm thuyền năm ấy" hay "Không cho tôi đắm thuyền năm ấy"?
[6]"Suốt đêm nằm
nuối tóc tơ nàng" hay
"Suốt
đêm nằm nuối tơ tóc nàng"? Ngoài ra, xin có một lưu ý là không rõ khổ
thơ
này gồm 6 câu liền mạch hay được chia làm 2 khổ nhỏ, một khổ 4 câu và
một khổ 2
câu?
[7]"Cầm dứt dưới
trăng tàn" hay "Cầm
đứt dưới
trăng tàn"?
[8]"Nhương sao trong
buổi xuân xanh
ấy" hay
"Nhưng sao trong buổi xuân xanh ấy"?
[9]"xanh mai mãi"
hay "xanh mãi mãi"?
[10]Khó hiểu quá.
[11]"rủ bóng mực
huyền sơ" hay "rũ
bóng mực
sơ xưa"?
[12]"Lòng sương phai
Hoài khuất vết
chân mờ" hay
"Lòng sương phai hoài khuất vết chân mờ"? (Chữ "hoài" không
viết hoa) Ngoài ra, còn có một phiên bản khác cho câu này là: "Hận mùa
sau
lòng sương cũ mịt mờ". Không biết câu nào đúng.
[13]"Trăng ấp ủ vừng
mơ trong đáy mộ"
hay
"Trăng ấp ủ vừng mơ đáy mộ"? (Không có chữ "trong")