Vĩnh Biệt
La rose est sans
pourquoi, fleurit parce qu'elle fleurit,
N'a souci d'elle-même, ne désire d'être vue.
Bông hồng thì chẳng tại sao, nở hoa bởi vì nở hoa
Chẳng lo lắng gì về mình, chẳng muốn ai nhìn thấy mình
Heidegger trích dẫn Angelus Silesius,
trong
Nguyên lý của trí tuệ, Le
Principe de raison
Like a bird, echo will answer me.
B.P [Boris Pasternak]
And the heart doesn't die when one thinks it should.
Czeslaw Milosz, "Elegy for N.N".
None bear
grief like ours with fewer tears,
With a prouder
or simpler gaze.
Akhmatova
Thư
tình đem
đọc lại,
Ôi ngày xưa,
ngày xưa,
Phút ban đầu
khờ dại,
Đâu biết gì
gió mưa.
Quách Thoại
Mở
giùm tôi cánh cửa này, tôi đập, và khóc ròng.
Ouvrez-moi cette porte où je frappe en pleurant.
Apollinaire
Lan Hương,
hay Bông Hồng Đen, hay Cô Bé, của Gấu
đã mất ngày 28.8.2005, tại Huê Kỳ,
hưởng dương 58 tuổi.
Cách tốt nhất tưởng niệm Cô, là,
xin mời độc giả Tin Văn đọc lại.
Tứ Tấu Túc viết về Lan Hương và Sài Gòn
Mi đâu có thương ta. Mi thương con bé con mười một tuổi,
là ta, từ đời thuở nào.
Và Hà Nội của mi, ở trong con bé đó!
Hà Nội Gấu
Anh không sợ chúng ta không thương yêu nhau,
mà chỉ sợ chúng ta thương yêu nhau nhiều quá.
Lần Cuối Sài Gòn
1965. Những
ngày viết "Những ngày ở Sài-gòn". Thời gian xa cách làm những giọt nước
chín mùi, biến thành những chữ. Cô bé đã lớn, đã bước vào những năm
cuối cùng của bậc Trung Học. Đã có lần tham gia biểu tình, bãi khóa. Đã
có người yêu đón đưa những lần tới lớp, những giờ tan trường. Đã bị bà
Giám Hiệu ra thông báo cấm những trò có hại cho thanh danh nhà trường
như vậy. Đã bãi học không phải để tham gia biểu tình, nhưng để đi chơi
với người yêu. Lợi dụng thành phố đang trong cơn nhốn nháo, cả hai theo
chiếc xe lên nghĩa trang Bắc Việt để thì thầm những lời yêu đương giữa
những nấm mồ và lắng nghe những người đã chết kể về từng gốc cây ngọn
cỏ.
Những Ngày Ở Sài Gòn
Niên học cuối của Lan Hương ở bậc trung học bắt đầu bằng những buổi
sáng sớm giá lạnh xô đẩy trí nhớ tôi tìm lại Hà Nội....
Xin vĩnh biệt.
Gấu
Gấu, căn nhà ở hẻm Nguyễn Huỳnh Đức Phú Nhuận, chiếc solex ngày nào,
và...
"Làm sao có thể quên được một người
đã nói yêu mình, lần đầu tiên trong đời. Cái lần anh đón H. trên đường
tới trường Gia Long, ngay lối vào vườn Tao Đàn, buổi sáng sớm sau bao
năm trời xa cách, H. đã tự nhiên ngồi lên xe. Vậy là anh đã hiểu."
Thứ tình yêu đầy những passion mà anh
có đó, em không có,
hay thứ tình yêu gồm một phần ba là confiance, một phần ba là respect,
một phần
ba là "je ne sais quoi" , có lẽ, hình như em đã yêu anh như vậy..
Chàng nhớ lời nàng nói, khi phải trả lời tại sao nàng yêu
chàng:
"Tại vì anh yêu em nhiều quá." Tình yêu của nàng giống như một sự đáp
ứng, một sự dội lại tình yêu của chàng. Một lần khác, nàng trả lời:
"Tại
vì anh hơn em mười một tuổi." Nàng tỏ vẻ tin cậy chàng, tin tưởng mối
tình
của chàng đối với nàng, tình yêu đồng nghĩa với sự tin cậy, tin tưởng,
và kính
trọng. Nàng là một cô gái thông minh, học giỏi, mới lớn lên, đứng ngập
ngừng ở
ngưỡng cửa đời sống, tò mò ngắm nghía đời sống, những người khác, thế
giới, tò
mò ngắm nghía xen lẫn chút e dè sợ sệt, và nàng hy vọng ở chàng, mong
có chàng
ở bên cạnh trong đoạn đường đầu tiên khó khăn, nguy hiểm, và đầy bất
trắc đó,
như vậy nàng sẽ yên tâm hơn.