*
Nguyễn Quốc Trụ
phụ trách

TÁC GIẢ / TÁC PHẨM I
II

Wat
Chekhov
Gunter Grass
Chekhov và Kafka
Trang Đỗ Long Vân
Coetzee:
Kỳ tích về Benjamin
Thụy Vũ:
Hãy Nói Về Miền Nam
Celan:
Mẹ Có Đau Khổ Không
Võ Phiến,
nhà văn Bình Định
Borges và Tôi
Octavio Paz: Hành Trình
Những ngày
Trịnh Công Sơn
Sebald
Milosz:
Cầm Tưởng
Ghi chú lưu vong
Nguyễn Khải:
Lẫm liệt một thời
Brodsky:
Tôi hết tin ở nơi chốn ấy
Babel
S. de Beauvoir:
Tinh thần không có giới tính
Mahfouz:
Vườn Xưa
Hannah Arendt:
Sự Tầm Phào
của Cái Ác
Thanh Tâm Tuyền:
Thơ
Giữa Chiến Tranh
và Trại Tù

Vàng và Lửa
Linda Lê:
Vũ Trụ Nhà Văn
Dịch Kafka1
2
Roland Barthes
Đốt đuốc chơi đêm
Eco:
Kinh nghiệm dịch
I Will Win You
Phong thần bảng
Jelhoun
1984
Đọc Kertesz
Trái tim thế giới










Milosz: Ghi Chú Về Lưu Vong

Lưu vong: Cách sử dụng

Hãy coi lưu vong là số kiếp, theo nghĩa một thứ bịnh không sao chữa lành, chỉ có cách đó mới giúp chúng ta vứt bỏ vào thùng rác những hoang tưởng về mình.
Lưu Vong: Khuôn Mẫu
Anh ta biết nhiệm vụ của mình, và nhân dân đang chờ đợi những lời nói của anh, nhưng anh bị cấm nói.
Bây giờ, ở nơi anh đang ở, anh tha hồ mà nói, nhưng chẳng ai thèm nghe, vả chăng, anh quên mẹ những gì anh phải nói.
Lưu vong: Thích nghi
Sau nhiều năm lưu vong, chúng mình bèn tưởng tượng đời mình như thế nào,
nếu chẳng lưu vong.

 Cú đánh đầu tiên vào đầu một nhà văn lưu vong, đúng như Võ Phiến đã từng cảm nhận: Nhà văn lưu vong không đem theo được cùng với ông ta, độc giả thân thương của mình!
Như thế có nghĩa, cùng với sự mất tích độc giả, nhìn vào những trang viết cũ cứ như nhìn vào hư vô.. là chán chường, tuyệt vọng, là sợ đếch ai còn biết đến tên ta [loss of name], sợ thất bại, và những dằn vặt về đạo đức [moral torment].
Nhà văn lưu vong đau khổ bởi vì anh ta lúc nào cũng phải bám vào ý thức, thói quen tập thể. Có lẽ, anh ta, nhà văn như thế đó, chưa hề bao giờ học đứng bằng đôi chân của chính mình.
Anh ta có thể thắng, nhưng chỉ khi nào, trước đó, anh ta bằng lòng thua.
[He may win, but not before he agrees to lose]