*

Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
Kinh Môn, Hải Dương
[Bắc Việt]
Quê Sơn Tây [Bắc Việt]
Vào Nam 1954
Học Nguyễn Trãi [Hà-nội]
Chu Văn An, Văn Khoa
[Sài-gòn]
Trước 1975 công chức
Bưu Điện [Sài-gòn]
Tái định cư năm 1994
Canada


Đã xuất bản
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Sài Gòn,
nhà xb Đêm Trắng
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Nơi dòng sông
chảy về phiá Nam

[Sài Gòn Nhỏ, Cali, 2004]
Viết chung
với Thảo Trần
Chân Dung Văn Học
[Văn Mới, 2005]

Trang Tin Văn, front page, khi quá đầy, được chuyển qua Nhật Ký Tin Văn, và chuyển về những bài viết liên quan.
*
Một khi kiếm, không thấy trên Nhật Ký, index:
Kiếm theo trang có đánh số.
Theo bài viết.
Theo từng mục, ở đầu trang Tin Văn.

Email

Nhìn lại những trang
Tin Văn cũ
  5

Tin Văn @ VB

Bản quyền Tin Văn
*
Tất cả bài vở trên Tin Văn, ngoại trừ những bài có tính giới thiệu, chỉ để sử dụng cho cá nhân [for personal use], xài thoải mái [free]


Audience Snapshot
Based on internet averages, tanvien.net is visited more frequently by males who are in the age range 45-54, have children, are graduate school educated and browse this site from home.
Alexa

Độc giả TV đa phần đực rựa, nửa đời nửa đoạn [45-54], có con cái, đã ra trường, và lướt net tại gia!














 



Tưởng nhớ Thảo Trường

Wed, September 1, 2010 11:48:05 PM
Re: Di tham THAO TRUONG o nha quan

Hello. Anh TRU
Lau qua khong thay tin tuc. Tham chi Hong va may chau.
Hom nay,den tham dam ma Anh THAO TRUONG, dong du anh em.
Co thap mot nen nhang giùm cho NQT.

Co gi moi, tin cho biet voi. Thu ngan tinh dai... Than ai . NDT
*
Cám ơn hai bạn
NQT

 

Việt Báo Thứ Ba, 8/31/2010, 12:00:00 AM

Thảo Trường Đã  Gặp Lại Các Bạn Xưa


Qua sự giới thiệu của anh Nguyễn Văn Trung, tôi gặp gỡ và làm quen rất tự nhiên với Thảo Trường từ hồi năm 1962-63, cùng với các bạn khác như Trần Tuấn Nhậm, Thế Nguyên Trần Gia Thoại, Diễm Châu Nguyễn Ngọc Rao v.v… Từ hồi 1967-68, bọn chúng tôi hay gặp nhau nơi nhà của Thế Nguyên, tác giả cuốn chuyện  gây xôn xao dư luận có nhan đề “Hồi chuông tắt lửa”. Căn nhà này lại đặt cả máy in và làm trụ sở của tạp chí và nhà xuất bản Trình Bày, tọa lạc trên góc đường Lý Thái Tổ và Sư Vạn Hạnh, gần với tiệm phở Tàu Bay.
Sau năm 1975, thì anh em chẳng còn dịp nào gặp lại nhau, để mà hàn huyên tâm sự với chuyện sách vở báo chí như trước đó nữa. Thảo Trường thì đi tù “mút mùa”, mãi đến năm 1992 mới được thả về. Trần Tuấn Nhậm thì chết trong nhà tù ở vùng miệt thứ, rừng U Minh Rạch Giá vào năm 1981. Thế Nguyên thì chết vì bệnh nhiễm trùng uốn ván năm 1989. Còn Diễm Châu thì mới mất tại Pháp mấy năm gần đây.
Và bây giờ thì đến lượt Thảo Trường lại từ giã cõi đời, để tìm gặp lại người bạn đời là “má của bày nhỏ”, chị cũng mới ra đi gần hai năm nay. Ngoài các người thân khác trong gia tộc, Thảo Trường  cũng sẽ gặp lại vô vàn vô số các thân hữu của anh, như các bạn học hồi còn trẻ, các bạn trong quân ngũ, các bạn cùng ở trong nhà tù, cũng như các bạn trong chỗ văn chương giấy bút, cụ thể như các bạn Nhậm, Thế Nguyên, Diễm Châu tôi vừa ghi ra ở trên.
Bản tính hiền hòa đằm thắm, Thảo Trường hay chuyện trò đùa dỡn mỗi khi gặp bạn bè chỗ này chỗ nọ. Anh qua đi, những người còn lại chúng tôi không những vắng mất một tài năng văn chương quý hiếm, mà còn mất đi cái tình bạn hồn nhiên chân thành.
Nguyện cầu cho anh luôn thanh thản nơi cõi Vĩnh Hằng, với nỗi mừng vui gặp lại đông đủ hết các bà con và bạn hữu đã chờ đợi Anh từ lâu ở nơi đó nữa.
Với niềm thương tiếc khôn nguôi.

Đoàn Thanh Liêm

Đọc bài tưởng nhớ TT của DTL, trên, Gấu mới biết bà xã của TT đi trước anh hai năm trước đây. Anh chẳng nhắc tới chuyện này với Gấu, nhưng, lần bà té ngã, phải ngồi xe lăn, TT có kể về cái nỗi hạnh phúc được đẩy xe lăn hầu vợ.

TT quý Thảo Trần, có vẻ nhiều hơn là quý Gấu. Ông gọi Gấu Cái là Thảo Trần, như một nhà văn độc lập, tách ra khỏi ông chồng Bắc Kít khốn nạn, 'cũng như ông', là một ông chồng Bắc Kít không khốn nạn! 

Mỗi lần qua Cali, Gấu gặp ông, ngoài lần đầu tại Car Wash, những lần sau, thường là ở nhà NDT. Có 1 lần, ở Cà Phê Factory. Ông ít khi ra đây, vì có Gấu, nên ghé.

Lần đầu gặp tại Car Wash, cũng thú vị. Gấu đang ngồi Factory, bỗng nhớ tới Thảo Trường. Hỏi thăm về anh, giữa đám ngồi cùng bàn, có một ông nói, tôi biết Car Wash, nơi TT làm công nhân, cho con của ông ta!

Gặp, anh nói, thì mình thất nghiệp, làm cho con chẳng hơn là cho người khác sao? Hoá ra là ông rảnh quá, chẳng biết làm gì bèn ra đó, làm công việc của ông, đồng thời ngó mắt trông coi cái văn phòng của Car Wash.

Đúng những ngày sôi sục vụ Trần Trường. Anh viết Người Tù Binh Nằm Trong Nôi, nhân đó. NMG đọc, gật gù, tay này tếu thật, cả một cuộc biểu tình ‘lửa rơm’ đó, được nhìn qua ánh mắt của một đứa trẻ thơ nằm trong nôi. Gấu có nhắc tới nhận xét này với TT. Anh giật mình, tay này ‘độc’ thật. Đám biểu tình mà nghe được, là bỏ mẹ TT này! 



*

Gặp bạn C, lần ông anh nhà thơ mất, Gấu mới biết, TTT không phải Trung Kít, mà là Bắc Kít!
Vinh là nơi bà cụ sinh ra ông. Nơi ông cụ làm việc. Bạn C cho biết gia đình anh gốc gác Hà Đông.
Hình chụp tại bến xe Muờng Luổng, Luang Prabang.
Lẩn thẩn nghĩ, có khi nào Gấu lên lộn xe, nó đưa về xứ Mít… ?




16.8.2010

Happy Birthday Ong!


Ngô Bảo Châu, Nobel Toán

TV nhận mail của một độc giả, đúng hơn, một thân hữu, đúng hơn nữa, 1 trong 2 Tả Hữu Hộ Pháp của TV, qua đó, than phiền v/v bài viết của NBC.

Vì cái mail, GNV coi lại và post 2 bài viết của NBC, lấy từ blog. Trong hai bài viết này, NBC gọi cuộc chiến ‘thằng anh ruột giết thằng em ruột’ vừa rồi là chiến tranh chống Mỹ”. Ông không hề biết đến đám Ngụy trong có GNV, thành thử, GNV không thể nào được ông liệt vào 1 trong những “‘bác’ mà NBC nhắc tới”!

Đọc lại diễn từ Nobel Toán [đây là gọi đùa, nhưng nó còn hơn cả bất cứ một diễn văn Nobel nào khác. Hãy nghĩ tới một Brodsky khi ra tòa án Xô Viết, hay một ông thi sĩ HC, khi ngồi viết tự kiểm, thí dụ, rồi hãy đọc bài diễn văn Nobel Toán của NBC!], GNV nhận ra, NBC quả thuộc một cộng động nhỏ xíu ‘happy few’, của Miền Bắc, và ngoài ‘cái bảng đen và cục phấn đó’, ông chẳng biết gì về nỗi khổ đau của người dân Mít, ngay cả vào thời điểm này.

Có thể có người nói, làm sao nhắc tới những nỗi đau như thế, trong một dịp như thế. NBC chẳng đã từng ký tên trong danh sách bô xít. Đã từng…

Không, vào một dịp như thế, cầm trong tay 1 'bửu bối' như thế, phải nhắc tới, và chờ phép lạ xuất hiện!

Phép lạ nào?

Phép lạ Nobel tới với Brodsky, sau đó. Phép lạ Solz:  Chỉ 1 người làm sụp đổ cả một  "Vương Quốc Ma Quỷ".

Giả như đúng vào lúc đó, NBC phán: Phải thay đổi chế độ, "được" không? Ông ta không làm như vậy, chỉ là vì ông ta không hề biết đến nỗi đau khổ của những kẻ dám nói KHÔNG, với chế độ đó!

Mít chúng ta, thay vì Phép Lạ, có Lá  Diêu Bông. Có Quỹ Học Bổng NBC....   

Hãy nhớ tới vị giáo sư Toán ở 1 Đại Học Sài Gòn. (1) Ông đã làm đúng điều NBC không làm.

(1)

Phạm Minh Hoàng


Linda Lê : “J'aime que les livres soient des brasiers"


Yann Martel

Kỷ niệm, kỷ niệm


Len Deighton: Thi sĩ của truyện điệp viên

*

Berlin Xanh

Berlin-Kreuzberg: Mùa Đông 1987. Qua những con phố xám xịt, Quân Cảnh Anh truy lùng Bernard Samson - cựu điệp viên dã chiến, bị thất sủng, bị ô nhục, và có lẽ, kẻ độc nhất cả hai bên đều hài lòng trừ khử, nếu tóm được.
Với Bernard, thành phố quê hương tuổi thơ của anh có quá nhiều chỗ trú ẩn, cho một tên điệp viên khi bị săn đuổi.
Nhưng trong thành phố của những mặt nạ và những bí mật, nơi có quá nhiều kẻ thù - cả hai thứ, nhìn thấy, hoặc không nhìn thấy – một điều kể như hơi bị chắc: chẳng chóng thì trầy, Fiona, bà xã của Bernard, phải đi bước đi kế tiếp, trên bàn cờ gián điệp. Bỏ ngũ, phản bội, nhân viên KGB, nhưng dù thế nào, dù cái gì đi chăng nữa, thì vưỡn là.. bà xã!
Và cái sự tái xuất hiện bất ngờ, sững sờ, ngất ngư… của  Fiona sẽ tạo ra một xen hứa hẹn nhiều gay cấn, và sẽ là xen tàn cuộc cho tất cả.

Spy Line mở ra bằng một câu chuyện tiếu lâm:
"Đổi Mới, glasnost, tính vượt bức tường Bá Linh, và bị súng máy có gắn hãm thanh làm… vấp ngã!"
“Glasnost is trying to escape over the Wall and getting shot with a silenced machine gun”, said  Kleindorf. “That’s the latest joke from over there”.

Chúng ta phải cảm ơn ‘Glasnost’ vì cái sự vấp ngã của anh ta!
*

Như đã từng khoe khoang, Gấu đọc [lại] Deighton, bằng nguyên tác tiếng Anh, ngay những ngày chân ướt chân ráo tới xứ lạnh, và bây giờ, khi đang viết những dòng này, Gấu bỗng nhớ [lại] ánh mắt hơi có chút ngạc nhiên của bà giáo già, nhìn Gấu, trong một bữa đi học lớp ESL của vợ chồng Gấu, và tay Gấu cầm một cuốn của Deighton. Nhớ [lại] luôn ánh mắt thông cảm, thương hại của anh chàng sinh viên người Thái, trong lần phỏng vấn thanh lọc, ta cho mi nói [lại], đừng bịp ta, mi tha hồ bốc phét, mi làm thơ, viết truyện ngắn, viết tiểu thuyết, viết đủ thứ, mi thích … học toán, thích đủ thứ, nhưng chớ có vỗ ngực xưng tên với ta, mi là nhà phê bình, như… Thầy Cuốc!

Như thế, chắc hẳn Gấu đã từng đọc trọn, hoặc ít nhất, 1 trong 3, của Hook, Line & Sinker trilogy. Có nhớ mài mại về Fiona, nhưng lần này, mới thực sự hiểu ra, có một điều gì đó, móc nối, liên hệ theo chiều thuận, và nghịch, giữa Fiona và… Gấu Cái!
Thí dụ, câu này:
Well, Fiona was good at doing the impossible. She’d proved that over and over. [Thuận]

Trong giới giang hồ, Gấu Cái có nick "Quỷ Kiến Sầu".
Đấy là Gấu nghe NTaV, [khác NTV], kể lại.