*

Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
Kinh Môn, Hải Dương
[Bắc Việt]
Quê Sơn Tây [Bắc Việt]
Vào Nam 1954
Học Nguyễn Trãi [Hà-nội]
Chu Văn An, Văn Khoa
[Sài-gòn]
Trước 1975 công chức
Bưu Điện [Sài-gòn]
Tái định cư năm 1994
Canada


Đã xuất bản
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Sài Gòn,
nhà xb Đêm Trắng
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Nơi dòng sông
chảy về phiá Nam

[Sài Gòn Nhỏ, Cali, 2004]
Viết chung
với Thảo Trần
Chân Dung Văn Học
[Văn Mới, 2005]

Trang Tin Văn, front page, khi quá đầy, được chuyển qua Nhật Ký Tin Văn, và chuyển về những bài viết liên quan.
*
Một khi kiếm, không thấy trên Nhật Ký, index:
Kiếm theo trang có đánh số.
Theo bài viết.
Theo từng mục, ở đầu trang Tin Văn.

Email

Nhìn lại những trang
Tin Văn cũ
  5

Tin Văn @ VB

Bản quyền Tin Văn
*
Tất cả bài vở trên Tin Văn, ngoại trừ những bài có tính giới thiệu, chỉ để sử dụng cho cá nhân [for personal use], xài thoải mái [free].














 



Chúc Mừng Năm Mới

*

*

Jennifer skiing

*


Trần Mộng Tú                                
                        
Ngũ Ngôn Xuân

   Mùa xuân giơ bàn tay
  đẩy nhẹ cánh cổng vườn
  luống đất vừa mới rỡ
  giầy ai chưa kịp in
  bông hoa chưa vội nở
  không gian thơm mùi tuyết
  thời gian trên cánh chim
                 mùa xuân trên vách đá
  con sóc và con thỏ
  đang kê lại tuổi mình
  trên những viên sỏi nhỏ

                  Mùa xuân nở rất khẽ
  một vệt trên cành đào
  em nở trên ngực anh
  một vệt son rất mới
  mùa xuân ngả vào nắng
  buông một nắm chỉ vàng
  em ngả vào vai anh
  tung sợi tơ hồng đỏ 

                  Không gian như rượu rót
                  thời gian bay cánh ong
                  trời nhỏ giọt sương mới
                  trên lưng mùa xuân cong 

  Tết hôn lên ngực giấy
  vần ngậm giữa hai môi
                 xuân rùng mình rất khẽ
  thơ rơi giữa đất trời.

Xuân Canh Dần - 2010


Note: Tuyệt.
Nhất là giọng Huế nữa chứ.
NQT


*

Người Quan Sát Mới
Le Nouvel Observateur

*

Kim Thuy, auteure de Ru.
Photo: fournie par le groupe Librex

Nữ văn sĩ gốc Việt, hiện đang sống tại Montréal, Québec, Canada, và tác phẩm đầu tay, Ru, một Kinh Ngạc Lớn mở ra mùa sách năm nay tại Paris.
«Le livre de Kim, dit son éditrice, Liana Lévi, ce n'est pas seulement une surprise. C'est un vrai conte de fées pour le premier livre d'une inconnue. Et un cas d'école pour la promotion d'un roman. Une série de coups de foudre à la suite.»
“Không chỉ Kinh Ngạc Lớn, mà còn là một câu chuyện thần tiên đối với tác phẩm đầu tay của một người chưa được ai biết tới…”, nữ biên tập viên của Kim cho biết....
Nguồn


Huế Mậu Thân


Tưởng niệm Brodsky
[Tháng Năm 24, 1940 - tháng Giêng 28, 1996]

J. D Salinger mất, 91 tuổi
*
obituary: j.d. salinger
From The Economist print edition

SALINGER'S SPOILED CHILDREN
But he does not owe us anything more in death than he did in life

A guy could do a lot worse than reread Salinger, in whatever medium. He was a helluva writer.
(Anh ta) đáng ra đã có thể làm nhiều chuyện tệ hơn là đọc lại Salinger chứ, dù là đọc trên phương tiện nào cũng vậy ( sách in, mạng ảo, i-pad ....) . Ông ấy (Salinger) thật là một nhà văn tuyệt vời.
K
Câu ni chẳng ăn nhằm chi đến so sánh các nhà văn, anh Gấu đưa Camus vào làm chi vậy . Thiệt là tẩu hỏa nhập ma quá chừng rồi.
K
Tks

Câu văn chẳng ăn nhằm chi đến so sánh…  nhưng giữa Camus và Salinger quả có quá nhiều liên hệ.
Trên tờ Le Point, 4 Janvier, 2010 có một bài của Fréderic Beigbeder, với cái tít thật lạ, Le Misanthrope égoiste [Kẻ ghét người ích kỷ, chỉ biết có cái tôi], trong có những câu:
Người ta so sánh chưa đủ, giữa Salinger và Camus.
Sinh cách nhau sáu năm, Camus 1931, Salinger 1919, cả hai cùng đạt tới đỉnh cao về sự nổi tiếng, được nhiều người biết tới. Bắt Trẻ Đồng Xanh, 1951; Kẻ Xa Lạ, 1942. Khi Camus tử nạn xe hơi thì Salinger đã ẩn cư lánh đời tại Cornish được 7 năm: Ôm thân cây mà chết trong chiếc xe nát bấy, thì cũng đâu khác náu mình ở trong một cánh rừng: tự vắng mặt để được hiểu, s’absenter pour être compris.
Tại sao Salinger không được Nobel? Bởi vì mấy ông Hàn biết tỏng, cho nó, nó cũng đếch thèm nhận! Ta hãy thử tưởng tượng Salinger khăn đóng áo dài, xuất hiện trên bục cao nơi Viện Hàn Lâm Thụy Điển, để nhận Nobel?
Salinger đúng là một tên Camus của Mẽo!
Cùng biến mất vào năm 46 tuổi, cả hai đều nói, đời là phi lý, phải nổi loạn để tìm lại sự ngây thơ đã mất! Những cuộc kể của cả hai, về cái cuộc lữ lang thang của họ, thì cùng một dòng: đơn giản, giọng văn nói, hình ảnh hóa: “If you really want to hear about it, maman est morte”.
Sự biến mất chung cuộc của Salinger vào thứ tư, 27 Tháng Giêng 2010 là bằng chứng cho thấy thế kỷ 20 đã thực sự chấm dứt.

*

Le misanthrope égoiste

PAR FREDERIC BEIGBEDER*

En 2007, avec Jean-Marie Périer, l'écrivain était parti sur les traces de Salinger, son « contraire ».

“If you really want to hear about it... »
“Si vous voulez vraiment que je vous dise à quoi je pensais quand je marchais dans la forêt de Cornish, New Hampshire, à la recherche de J. D. Salinger en mai 2007, alors surement la première chose, c'est« mais bon sang qu'est-ce que je fous là?» et toutes ces conneries à la Albert Camus, mais j'ai pas envie de raconter ca et tout (hommage au début de «L'attrape-coeurs », NDLR).
    (Après avoir traversé le pont couvert au-dessus de la rivière Connecticut, il fallait tourner à droite et rouler jusqu'au cimetière. Ensuite gravir à gauche des chemins de terre au milieu des sapins géants en sachant qu'au bout de cette route barrée de troncs d'arbres, en haut de la colline, derrière des clotures aux panneaux «No trespassing», dans une ferme rouge, vivait l'écrivain le plus mystérieux, le plus secret du monde.
Derrière moi la camera de Jean-Marie Perier enregistrait ma quête vaine; je savais bien que je me dégonflerais au bout du compte. D'abord parce que Salinger était un ancien militaire, peut-être armé ... Mais surtout parce que jamais je n'aurais osé déranger l'auteur de mes romans préférés. Je voulais seulement connaitre l'homme qui se cachait derrière Holden Caulfield et Seymour Glass. Je voulais savoir si Salinger était heureux dans sa tour d'ivoire au fond des bois; en vérite j'étais attiré par mon contraire.)
    On ne compare pas assez Jerome David Salinger à Albert Camus. Pourtant, les deux auteurs sont nés à six ans d'écart (Camus en 1913, Salinger en 1919) et ont atteint chacun des sommets de popularité. « L'attrape-coeurs» (1951) est sorti neuf ans après «L'étranger» (1942), ce qui fait de Holden Caulfield un petit frère de Meursault. Quand Camus meurt d'un accident de voiture, Salinger est déjà reclus à Cornish depuis sept ans. Embrasser un platane ou s'enfermer dans une forêt, le geste revient à peu près au même : s'absenter pour être compris. Pourquoi Salinger n'a-t-il jamais eu le Nobel? Parce que les jurés suédois savaient qu'il ne viendrait jamais le chercher! Salinger est le Camus américain: disparus tous deux à 46 ans (comme Baudelaire et Musset), ils nous disent que la vie est absurde, qu'il faut se révolter afin de retrouver 1'innocence perdue; leurs narrateurs racontent leur errance dans une langue simple, orale, imagée: «If you really want to hear about it, maman est morte. »
    La disparition définitive de Salinger mercredi 27 janvier 2010 est la preuve que le XXe siècle est bien terminé.....


Tết này nhớ Bác!

Thành thực mà nói, đảng Cộng sản Việt Nam có nhiều công lớn đối với dân tộc. Lớn nhất là họ đã giành được độc lập vào năm 1945; sau đó, chiến thắng thực dân Pháp, chấm dứt ách đô hộ kéo dài gần một thế kỷ của Pháp; cuối cùng, mặc dù phải trả một giá rất đắt bằng mạng sống của cả mấy triệu người qua cuộc nội chiến kéo dài gần 20 năm, đã thống nhất đất nước vào năm 1975.
Hai công đầu, lịch sử đã ghi nhận. Công thứ ba, do còn quá mới, khi vết thương của nhiều người chưa lành hẳn, nên dễ bị nghi vấn hoặc phản đối, cần thêm thời gian để khẳng định.
Nhưng bên cạnh đó, đảng Cộng sản đã vấp phải vô số sai lầm. Nhiều sai lầm đã trở thành tội ác.
NHQ VOA.

Nếu công nhận cái chuyện "thành thực mà nói", như trên, thì VC chẳng có tí tội nào cả, và nếu có, cho dù là tội ác đi nữa, thì cũng chẳng cần phải xin lỗi!
Cách hiểu lịch sử như tác giả NHQ này hiểu, chứng tỏ, ông không phải là một sử gia, không thực sự quan tâm đến những biến cố trọng đại của lịch sử Việt Nam.
1945 giành độc lập ?
Đâu phải công lao của Việt Cộng, mà của cả dân tộc, và của rất nhiều đảng phái quốc gia, sau bị CS thủ tiêu tất tật. Giả như họ không thủ tiêu các đảng phái, thì sức mấy mà thằng Pháp quay lại được, khiến cuộc chiến thứ nhất bùng nổ, đưa đến hiệp định Genève chia đôi đất nước….
Hiểu kiểu của ông NHQ là cách hiểu của VC, theo tôi, thành thử họ chẳng cần xin lỗi, là vậy!
*
Ngay cả cuộc chiến thứ nhất, nếu khôn khéo, cũng có thể tránh khỏi, nhưng đây là một chuyện khác, và do đứng ở tương lai, nhìn lại quá khứ, thì mới thấy được.
Hình như Võ Phiến có một bài viết về chuyện này, khi so sánh VN với một số nước khác, không cần gây chiến mà vẫn giành được độc lập…
NQT

Hiểu lịch sử kiểu này, thì thằng Tây mới cần phải xin lỗi dân Việt: Giả như ngày ấy, nó nhận cho anh Paul Tất Thành vô Trường thuộc địa thì làm gì có chiến tranh!
*
… Xét rằng, đã có dấu hiệu chứng tỏ sự chuyển biến tư tuởng....
… Thể hiện lòng nhân đạo, chủ trương lớn đại đoàn kết dân tộc….
Nay đề nghị nhà nước bãi bỏ án ‘lại không được về’ đối với đương sự!
Đóng dấu TV
Ký tên Gấu
*

Trong phim Xử Án Tại Nuremberg, những nhà trí thức Nazi, khi được hỏi về Lò Thiêu, đã trả lời, "Chúng tôi không biết". Toà nói, các ông phải biết, bắt buộc phải biết, vì các ông là những nhà trí thức của chế độ đó.
Tôi cũng tưởng tượng ra một vụ Xử Án Lò Cải Tạo, và một ông HNH đã được gọi ra để làm nhân chứng.
Thay vì nói, "Tôi Không Biết",
Ông nói: "Tôi Xin Lỗi".
Đó là tinh thần bài viết của ông, theo tôi.
*
Bài viết post lên, NTV đọc, thú quá, khen um lên, nhất là cái câu “Tôi xin lỗi”, của HNH, mà Gấu phịa ra. Anh nói, đại ý:
Phải đẩy ‘họ’ vô cái thế, không thể nói ngược lại, nghĩa là không làm sao phản biện được!
Ui chao, giá có một tên, chỉ một tên Yankee mũi tẹt, thực sự thốt lên câu đó, thì cũng đỡ tủi công lao Gấu làm trang Tin Văn trên 10 năm trời!

Bất giác lại nhớ đến câu chuyện “Cuộc phiêu lưu trên lưng ngỗng” của Selma Lagerlof, trong có xen mô tả anh cu Nils lạc vô một thành phố bị Trời đọa đầy, vì ăn chơi sa đọa, với lời nguyền, chỉ một khi có một người bỏ tiền ra mua, một món đồ, do bất cứ một cư dân thành phố, do lao động mà làm ra, thì khi đó, lời nguyền của Ta mới hết hiệu lực.
Giả sử có một tên Yankee mũi tẹt ân hận nói lên,“Tôi xin lỗi”, thì số phận Mít sẽ đổi khác!
Sướng chưa!

Chỉ một tên thôi, mà còn chưa có, vậy mà đề nghị Đảng CS 'xin nỗi' dân Mít
Nghèo mà ham!
*
Hơn nữa, đằng sau Bác và Đảng đâu phải là dân tộc Mít, mà là Đế Quốc Đỏ. Giữa anh Tây mũi lõ tư bản, và CS quốc tế, chọn Quỉ Đỏ mới khốn khổ.
*

*


talawas tái xuất giang hồ


Tình lơ

Có lần Gấu phán ẩu, không có cái sự ăn cướp Miền Nam thì không thể có những nhà văn như Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, và ngược lại, không nếm mùi Cái Ác Bắc Kít, Cô Tư không thể nào viết ra được Cánh Đồng Bất Tận!Đúng là bố lếu bố láo!


Hồi ký Madame Nhu?
Albert Camus, 50 năm sau khi mất
Kỷ Niệm

Cuối năm 1970, một buổi sáng khi tôi đang ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, kê gần một cây cột của café La Pagode, ở ngã tư đường Tự Do và Lê Thánh Tôn, Saigon cũ, với Nguyễn Ðình Toàn, Nguyễn Quốc Trụ, Huỳnh Phan Anh...
Du Tử Lê

Ui chao, bạn ta nhắc tới ta một cái làm ta hân hạnh quá!
Hạnh phúc biết là chừng nào!
Ấy là bởi vì sáng nay, cô bạn ngày nào phôn cho Gấu Cái cho biết, mới đọc bài viết của thi sĩ DTL, trong có nhắc đến ông Trụ!
Đọc.
Chi tiết đáng tiền:

…. Nhớ là cửa ở đường Lê Thánh Tôn chứ không phải Tự Do...

&

 Trường hợp không có Radiophoto, thường ngồi trơ cu lơ một mình trong lúc chờ bạn bè tại một bàn tại góc quán Cái Chùa, mơ màng tự hỏi không biết sáng nay cô bạn có giờ học tại Văn Khoa hay không, mơ màng tưởng tượng chiến tranh rồi sẽ qua đi, cô bạn rồi sẽ gặp một người chắc chắn hơn hẳn mi: Một người hoặc không nợ nần gì cuộc chiến nên không bị nó hành hạ đến trở thành khật khùng, hoặc thừa thông minh, thừa khôn ngoan để cùng cô thoát ra khỏi, cho dù người đó có yêu thương cô hay không thì mọi chuyện cũng chẳng liên can chi tới mi.