SN 2014

Thu 2014

Robin William Hommage

RIP – Robin Williams

Cô bé nhà tôi, từ trên gác chạy xộc xuống bếp. Tôi đang nấu cơm chiều, ngước lên nhìn thấy mắt cô đỏ hoe lóng lánh nước mắt. Cô báo tin Robin Williams qua đời. Lúc ấy báo chí chưa nói gì nhiều chỉ báo là có vẻ như tự tử.
I am sorry! Tôi nói. Ôm cô.
I am sorry, too. Cô nói.

Note: Từ "sorry" ở đây, quái làm sao, làm GCC nhớ tới câu nói trong Chuyện Tình, Love Story:
Yêu là đếch bao giờ được phép nói, tớ rất lấy làm tiếc, I'm sorry!
Love means never having to say you're sorry.

Tks Ai Tran [Bà Tám]. NQT

Bài viết về anh hề mới mất, trên Guardian, là của chính tác giả cuốn tiểu thuyết, được chuyển thể thành phim, đúng vào ngày 16 Tháng Tám, SN/GCC, thú thế, nhưng chưa thú [đau thương] bằng cái feeling mà ở trong bài viết nói tới, về những đứa trẻ bất hạnh, trong có GCC.
Ông cụ Gấu bị đảng phái Mít làm thịt, đúng thời kỳ đầu cuộc CM khốn kiếp của VC, mà bi giờ, thì mọi người thấy rõ, chỉ là cuộc tranh ăn giữa những đảng phái Bắc Kít, sau cùng VC làm thịt sạch.
Bà nội Gấu lúc nào cũng ra rả nói vô tai thằng cháu, mẹ mày sẽ bỏ tụi mày, đi lấy chồng!
Nhớ lại, mới càng thù ghét xứ Bắc Kít. Nó chỉ dậy Gấu hận thù. Gấu thù mẹ chỉ là vì bà nội tẩm cho Gấu lòng thù ghét của bà với đứa con dâu.
Chỉ đến khi ra được hải ngoại. mẹ chết từ đời nào, lần hồi, Gấu có lại được tình cảm thương yêu, mẹ của mình.

*

Thượng Đỉnh Thành Đô giữa VC và Tầu Khựa

  Thơ Mỗi Ngày

Three brief images-one Chippewa, one Turkish, and one West African-move the focus of a man's attention from self to world.
Ba hình ảnh ngắn ngủi chuyển sự chú tâm của con người, từ nó tới thế giới.

SOMETIMES I GO ABOUT PITYING MYSELF

Sometimes I go about pitying myself,
and all the time
I am being carried on great winds across the sky.

Chippewa music
adapted from the translation by Frances Densmore

Đôi khi Gấu tự thương hại Gấu

Đôi khi Gấu tự thương hại Gấu
Và suốt thời gian đó thì
Gấu được những trận gió lớn chở đi tung tăng khắp thế gian!

UNITY

The horse's mind
Blends
So swiftly
Into the hay's mind

FAZIL HUSNU DAGLARCA
translated by Talat Sait Halman

Một mối

Tâm trí, thần hồn chú ngựa
Thì bèn quấn quýt với linh hồn cỏ khô

OLD SONG

Do not seek too much fame,
but do not seek obscurity.
Be proud.
But do not remind the world of your deeds.
Excel when you must,
but do not excel the world.
Many heroes are not yet born,
many have already died.
To be alive to hear this song is a victory.

Traditional, West Africa

The Rag and the Bone Shop of the Heart
A Poetry Anthology
Robert Bly, James Hillman and Michael Meade editors

Một trang Tin Văn cũ

Đừng tìm kiếm danh vọng nhiều quá
Nhưng đừng tìm kiếm sự tối tăm.
Hãy hãnh diện
Nhưng cũng đừng nhắc nhở thế giới về những chiến công của bạn
Chơi trội, OK, nếu bạn phải chơi trội.
Nhưng đừng chơi trò nổi cộm với cả thế gian
Nhiều vị anh hùng chưa sinh ra
Nhiều người đã chết
Sống, và vô 1 trang TV cũ, đọc, thì đã là một chiến thắng khổng lồ rồi!


To Laziness

Only you understood
How little time we are given,
Not enough to lift a finger.
The voices on the stairs,
Thoughts too quick to pursue,
What do they all matter?
When eternity beckons.

The heavy curtains drawn,
The newspapers unread.
The keys collecting dust.
The flies either sluggish or dead.
The bed like a slow boat,
With its one listless sail
Made of cigarette smoke.

When I did move at last,
The stores were closed.
Was it already Sunday?
The weddings and funerals were over.
The one or two white clouds left
Above the dark rooftops,
Not sure which way to go.

Charles Simic

Gửi Đại Lãn

Chỉ mi hiểu,
Đôi ta còn tí ti thì giờ
Chẳng đủ để nhấc ngón tay
Tiếng nói ở cầu thang
Ý nghĩ tư tưởng bỏ chạy, quá nhanh
Làm sao truy đuổi,
Nhưng để ý làm chó gì tất cả những chuyện đó
Khi vĩnh cửu vẫy tay gật đầu

Những bức màn nặng buông xuống
Những tờ nhật báo không đọc
Những chiếc chìa khoá thu gom bụi
Những con ruồi, hoặc lờ đờ, hoặc ngỏm
Cái giuờng thì giống như cái thuyền lừ khừ
Với cánh buồm thờ ơ
Làm bằng khói thuốc lá

Sau cùng khi Gấu bèn cố đi 1 đường cử động cái thân xác luời biếng của mình
Những cửa tiệm đã đóng cửa
Chủ Nhật rồi ư?
Cưới hỏi, ma chay thì cũng đã xong
Một, hay hai đám mây trắng còn lại
Trên mái nhà tối thui
Đếch biết nhắm hướng nào.


Conversations with the Dead

Chuyện trò với người chết

Alberto Manguel

*

Jean-Baptiste-Camille Corot: La Petite Liseuse, circa 1855-1861


15 Chân Dung Nhà Văn của MT & Tiểu thuyết mới @ VN


Great Women

Ghi Ngày

Viết

*

*

*

Tớ.... Bắc Kít, và bị giằng xé bởi hai căn cước, nếu chỉ dán 1 cho tớ, là biến tớ thành 1 tên bịp bợm!

*

Votre roman La Vie nouvelle s'ouvre sur cette phrase: “Un jour, j'ai lu un livre, et toute ma vie en a été changée. " Y a-t-il eu un livre qui a eu, un jour, ce même effet décisif sur vous?

J'ai publié ce livre en 1995 en Turquie et, depuis, c'est une question qui m'a souvent été posée, Si bien que j'ai fini par développer une réponse idoine : non monsieur, je suis une âme libérale, et aucun livre ne saurait me changer autant ! Dans La Vie nouvelle, je formulais justement une critique de cette facon un peu triste de lire les livres, dans lesquels on voudrait trouver une solution à tous ses problèmes. Des livres qui viennent de l'Ouest le plus souvent, qu'on suspecte écrits par quelqu'un de plus heureux que nous, mais dans lesquels on tente pourtant de se reconnaitre, qu'on croit être les seuls à avoir compris. C'est une approche radicale, de celles qui vous font devenir terroriste ou marxiste-leniniste. Non, il n'y a pas un mais beaucoup de livres qui ont compté dans ma vie. Et lorsque j'avais le sentiment qu'un livre me bouleversait profondement, j'en prenais rapidement un autre pour extirper le poison du premier. A dix-neuf ans, par exemple, j'ai lu mon premier Hemingway. Ce fut un tel choc qu'en une semaine j'ai lu tous les autres livres d'Hemingway. Voilà le genre d'effet que peut procurer un livre. Mais qui voudrait passer toute sa vie avec Hemingway?

Comment vous en êtes-vous guéri alors ?

J'ai lu Le Bruit et fa Fureur de Faulkner! Quelque de chose plus acrobatique, de plus baroque ...

Votre famille était très francophile. En quoi la culture francaise a-t-elle marqué vos années de formation ?

Les écrivains francais n'ont pas seulement marqué la jeunesse stambouliote, mais le monde entier, depuis la seconde moitié du XIXe siecle, C'est à cette époque que I'art du roman moderne est né, sous les plumes de Balzac, Stendhal ou Flaubert. Et depuis cent cinquante ans, la forme n'a finalement que très peu evolue, la voix de l'écrivain, autoritaire et légitime, est restée la même. L'avènement du roman a coincidé avec l'émergence des nations et l'esprit postcolonial- et je ne crois pas que ce soit un hazard. Un jour, quelqu'un devrait faire un doctorat - si ce n'a pas déjà été fait - sur le lien entre l'émergence des idées nationalistes d'une part, et la popularisation du roman et de la narration à la troisième personne du singulier de l'autre. Ce que Flaubert appelait le style indirect libre. Soit une voix, inédite jusqu'alors, proche de celle du narrateur, mais qui n'est pas seulement là pour décrire ce qui survient, pour faire acte de témoignage, mais aussi pour fonder un espace irnaginaire qui ouvre la voie au langage moderne. Or, pour moi comme pour de nombreux jeunes Turcs, la plupart des modèles venaient de France. Non pas parce que les gens aimaient l'ethnie francaise à proprement parler, ou la couleur de votre drapeau, mais parce qu'ils avaient besoin de cette forme littéraire pour assumer leur identité. II faut bien se souvenir qu'ils devaient alors supporter des régimes anciens et autoritaires - rois, sultans, shahs, ce que vous voulez. L'espace littéraire du roman a précède l'emergence de la modernité politique, de la critique de l'ancien régime et de l'invention de la nation. C'est pour cela qu'en quelques décennies, dans tous les pays, quelqu'un a écrit l'histoire d'une femme mariée malheureuse, décidée de tromper son bourgeois de mari !


Ghi chú về 1 giọng văn: Naipaul

Tựa hồn những năm xưa