
TƯỞNG NIỆM
|
Lá khô
vì đợi chờ,
Cũng như đời mình quá âm u (1)
Trên tờ Văn, số tháng Hai &
Ba, 2006 có bài của Ngự Thuyết, "Thử đọc lại ba bài thơ cũ", trong có
bài Người Điên của Bùi Giáng.
Nhân đó, ông bàn [thường thì Gấu sử dụng từ "phán"] về Bùi Giáng. Về
cái tật mê lá và mê nói lá [i] của nhà thơ này.
Theo Ngự Thuyết, khác với Hàn Mặc Tử và Bích Khuê, Bùi Giáng không hề
bị xác thịt ám ảnh, theo nghĩa dầy vò. Hoàng Hậu đẹp thong dong, Ni Cô
đẹp không lời... Nhưng, Bùi Giáng thích nói đến cái giống của đàn bà.
Ông than khóc Marilyn Monroe:
Giữa hư vô nếu ta còn
Nhớ ta em gửi cái hồn cho ta
Úp môi ôm mặt khóc òa
Cồn lê lên miệng là ba bốn lần
[Ngự Thuyết tô đậm].
Ông thích dùng chữ lá cồn [lại
nói lái]. Một tập thơ của ông có tên là
Lá Hoa Cồn.
Bài Em Là:....
Quên luôn cả lá cồn
Quên nước nguồn nước suối
Vì nhớ em luôn luôn.
Lá, lá diêu
bông, lá đa"
Sáng trăng em tưởng tối trời
Em ngồi em để sự đời em ra
Sự đời như cái lá đa
Đen như mõm chó, chém cha sự đời.
Nhưng, tuyệt nhất, theo Gấu, là những dòng ca dao sau đây, khi lá không
còn là lá, mà trở thành một cái gì thật trong, thật sạch, thật gần gũi.
Và thật thèm.
Anh
đi, em ở lại nhà
Cái
dưa thời khú
Cái cà
thời thâm.
Nghe lời nhạc
TCS, có lẽ cũng nên liên tưởng tới những câu ca dao trên thì mới thật
đã.
Lá khô vì đợi chờ mà
đi với Cái dưa thời khú, mới
thật là tuyệt cú mèo!
Đang trừu tượng bật sang liền cụ thể, thế mới tài tình!
*
Cũng như đời mình quá âm u
làm nhớ tới Henry Miller:
Nơi chốn âm u và ẩm ướt đó, cái cửa mở ra mọi siêu hình học và tôn giáo
đó, còn là nơi Thượng Đế thường xuyên chơi trò núp lùm!
(1) Tính viết bên lề bài TCS bị VC hăm xử tử, nhưng như vậy thì hỏng
quá! NQT
Nhắc tới Henry Miller, Gấu chợt nhận ra một điều, ông này là "sư phụ"
của một nhà văn nhà thơ Việt Nam, Phạm Công Thiện. Ông hay nhắc tới sư
phụ, nhưng chưa hề nhắc tới những đoạn tuyệt vời nhất của sư phụ, tức
những đoạn viết về lá.
Và đây là một thiếu sót rất lớn. Gấu nhớ là có lần, nhà văn Mẽo, John
Updike, trong một bài viết, đã thẳng tay phạng một phê bình gia, về cái
chuyện, làm một cái tổng kê, vậy mà bỏ qua một xen thật là tuyệt vời
của Miller!
Xen đó mà bỏ qua thì thật là quá uổng, quá thiệt thòi, cho người đọc!
Đó là xen Henry Miller hồi nhớ, khi còn nhỏ, học dương cầm, mê cô giáo
dậy dương cầm, không biết làm sao tỏ tình. Bữa đó, biết trước, cô giáo
sẽ phải cầm tay chú, bắt đập đàn, bèn kín đáo, mở mấy cái nút quần, cho
thằng nhỏ phóng ra ngoài, dương oai diệu võ, và đúng lúc cô giáo đưa
tay xuống, tính cầm tay thằng học trò, thì thằng con nít bèn đưa ngay
thằng nhỏ cho cô giáo.
Cô giáo giật nẩy mình, tát cho thằng học trò một cái.
Nhưng ngay buổi chiều hôm sau, thằng bé lén đi theo cô giáo về nhà, và
đè được cô giáo ra trên thảm cỏ trước nhà cô.
Cô giáo cũng chỉ chờ có thế!
*
Có vẻ như cái gọi là tinh tuý
nhất của văn học Miền Nam, trước 1975, không ở trong thơ, văn, mà trong
lời nhạc.
Gấu đã có lần lèm bèm về mấy câu trong bài Rừng Lá Thấp, của Trần Thiện
Thanh.
Trong
khói súng xây thành.
Mắt
quầng thâm mất ngủ.
Sao
không hát cho những bà mẹ già từng đêm nhớ con xa
Sao
không hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua.
Chẳng thua gì Kinh Cầu của Akhmatova!
Không
phải tôi cầu nguyện chỉ cho tôi,
Nhưng
còn cho những người đứng trước và sau tôi
Vào
một ngày đông giá băng
hay
một ngày nóng tháng Bẩy
Trước
bức tường Hoả Lò chói chang làm mù mắt
Not
only for myself do I pray,
But
for those who stood in front and behind me,
In the
bitter cold, on a hot July day
Under
the red wall that stared blindly
Kinh
Cầu: Lời Cuối
Thay cho một lời mở đầu - Instead of
a preface
Trong những
năm khủng khiếp dưới thời trùm công an nhân dân N.I.
Yezhov, tôi trải qua 17 tháng đứng xếp hàng trước một số nhà tù ở
Leningrad. Một bữa, có một người 'nhận ra' tôi. Rồi thì một bà, môi tái
nhợt vì lạnh, đứng đằng sau tôi, và, người này, lẽ dĩ nhiên, chưa từng
bao giờ nghe tên tôi, bỗng như tỉnh ra, hết ngơ ngẩn - đây là tình
trạng chung của tất cả chúng tôi -, và thầm thì vào tai tôi [mọi người
ở đây chỉ nói với nhau theo kiểu thì thầm]:
-Liệu bà có
thể tả cái này? [Can you describe this?]
Và tôi nói:
-Được!
Và thế là có
một cái gì đó giống như là một nụ cười, thoáng qua trên
một nơi đã có thời là khuôn mặt của bà.
Ngày 1 Tháng Tư, 1957 Leningrad
Anna Akhmatova
xxx
Có một điều thật là lạ, trong bài Em Pleiku má đỏ môi hồng, được Phạm
Duy phổ nhạc.
Gấu có đọc bài PD viết, khi phổ bài thơ. Rồi đọc bạn bè của Vũ Hữu
Định, viết về nhà thơ, về bài thơ, về Pleiku.
Nhưng chẳng ai nhắc đến, chi tiết thần sầu, tuyệt cú mèo, ở trong bài
này.
Xin thưa, đó là hai chữ "xa lắc".
Mai xa
lắc, trên đồn biên giới,
Còn
một chút gì,
Để nhớ
để thương.
Gấu nghi rằng, khi hạ hai chữ "xa lắc" Vũ Hữu Định chắc là bị ám ảnh
bởi hai chữ "quằn quại" của Huy Cận.
Đồn xa
quằn quại lá cờ,
Phất
phơ nghe tựa ngàn xưa thổi về
[Viết theo trí
nhớ]
xxx
Ngày qua tháng lại, ta còn ngẩn ngơ,
[Bùi Giáng dịch Apollinaire:
Les jours s'en vont
Je demeure]
là do "mai xa lắc", mà ra.
Đây cũng là cái tâm trạng bùi
ngùi của Đặng Tiến, ngày nào, khi đọc Hoài Khanh:
Mỗi con người đều bị thời gian cuốn đi. Sở dĩ Hoài Khanh
thường nói đến thời gian, vì chàng có một ý thức lưu đày trong thời
gian : mỗi ngày mỗi tháng trôi qua, mòn mỏi một ít cô đơn, mà Hoài
Khanh thì vẫn còn trơ vơ với số phận.
Sau lưng là một khoảng hư vô, trước mặt là con đường vô
định :
Nước xuôi lạnh một giòng sầu
Biết về đâu hỡi mấy màu thời
gian
Nguồn
Ngày qua tháng lại, Bông Hồng
Đen thì xa lắc, bên kia đời, mà Gấu này thì cứ ngẩn nga ngẩn ngơ...
*
Writing a book of poetry is like dropping a rose petal down the Grand
Canyon and waiting for an echo.
Viết một cuốn
thơ thì cũng giống như thả một cánh hồng xuống Grand Canyon, rồi đợi
tiếng dội của nó.
An idea
is not responsible for the people who believe in it.
Một tư
tưởng thì đếch có phải chịu trách nhiệm, về cái chuyện, cả một dân tộc
ngu muội đã tin vào nó.
DON MARQUIS
Câu
đầu, Gấu thuổng, mà không biết, và đã viết ra được câu sau đây.
"Có sợi
tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi": Tôi cứ tưởng tượng ra một người
đàn bà, sau khi làm hết bổn phận với chồng với con, với cuộc đời nặng
nề này, trong đêm khuya, đợi cho người thân yên giấc, lặng lẽ thả từng
cánh hoa xuống lòng giếng sâu là hồn mình, rồi hồi hộp, âu lo, đợi chờ
tiếng vọng của một thời nào đã xưa, đã cũ…
Liệu
những cánh hoa như vậy có "tải" được không, và những tiếng vọng, có
"nghe" được không?
NQT: Vô Kỵ
Giữa Chúng Ta
*
Thêm một liên văn bản
khác:
Nguyễn Quốc Trụ trong bài viết tưởng niệm Trịnh Công Sơn, kể lại rằng
cho đến khoảng 1966 :
"Chưa để ý đến nhạc Trịnh Công Sơn, nói rõ hơn, nó chưa
thấm vào tôi.Phải khi đứa em tôi mất, tới lượt tôi vào Trung Tâm Ba
Quang Trung, trong những đêm cận Tết, nằm trên chiếc giường sắt lạnh
lẽo, một anh chàng nào đó, chắc quá nhớ bồ, cứ huýt sáo bài "Tình Nhớ",
gần như suốt đêm, thế là tiếng nhạc bám riết lấy tôi, rứt không ra. Lúc
này tiếng nhạc của anh, đối với riêng tôi, qua lần gặp gỡ trên, như
trút hết những âm tiết địa phương, và trở thành tiếng nói chung của
Miền Nam, tức là của cả thế giới, vào thời điểm đó, khi cùng nói : hãy
yêu nhau thay vì giết nhau. Bởi vì chưa bao giờ và chẳng bao giờ Miền
Nam chấp nhận cuộc chiến đó. Chính vì vậy, họ lãnh đạm với chính quyền,
ưu ái với Miền Bắc , vì họ đều tin một điều : Miền Bắc sẽ kết thúc cuộc
chiến, và người Mỹ sẽ ra đi. Nhạc Trịnh Công Sơn nói lên tiếng nói đó.
Tính phản chiến của nhạc anh, chính là tính phản chiến của cả một miền
đất" .
Giữa
một rừng than khóc ki khu, thì bài Nguyễn Quốc Trụ, nhanh, ngắn nhưng
giá trị. Vì chính xác và dũng cảm. Ai đó nói: hình học là nghệ thuật lý
luận đúng trên một hình vẽ ... sai. Nguyễn Quốc Trụ khởi đi từ một bản
nhạc tình ... ngoài đề. Tình Nhớ thì can dự gì đến phản chiến? Bài
hát đại khái :
Người
ngỡ đã xa xăm
Bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng
Đã xô dạt trời chiều ...
Nói
về nhạc phản chiến , cứ gì phải dựa vào Đại Bác Ru Đêm ?
Đặng Tiến: Trịnh Công Sơn
Cái
nhận định, hình học là nghệ thuật lý luận đúng, trên một hình vẽ sai,
Gấu
thực sự không hiểu Đặng Tiến moi ở đâu mà ra, hay là đây chính là điều
thầy Nguyễn Văn Phú gọi là đường may mắn. Ai đã từng học toán, môn hình
học, đều
biết, có những bài toán hình học, không thể nào giải được, nếu không tự
dưng
"phịa ra" một đường, thế là bài toán được giải!
Vả
chăng, Gấu này không nghĩ như Đặng Tiến, khi ông cho rằng: Tình Nhớ
thì liên can gì tới phản chiến?
Và đây không phải là một trường hợp có thể qui về phạm trù văn học có
tên là 'liên văn bản'.
Tình
Nhớ chính là nhạc phản chiến, hiểu theo cái nghĩa cao quí nhất
của
từ này.
Của nhạc này.
Nếu có một
phần liên văn bản của nhạc TCS, thì cái phần này phải được
hiểu theo nghĩa của Gide, khi ông phán về tác phẩm nghệ thuật, nhân đọc
Dostoevsky: Tác phẩm lớn có sự tham dự của Quỉ.
Nhạc Trịnh
Công Sơn có
sự tham dự của con quỉ chiến tranh.
Nói rộng ra,
có vẻ như, tất cả các tác phẩm văn học nghệ thuật của Miền
Nam trước đây, đều được viết theo cách nhìn đó: Viết, sáng tác, trong
nỗi lo sợ, hoặc nghệ thhuật, hoặc tác giả, bị trù ẻo, nguyền rủa, huỷ
diệt....
Thanh Tâm
Tuyền coi đây chỉ là bước đi [nhịp điệu] của
thời
gian.
Brodsky nói
khác một tí: Thời gian được tái sắp xếp lại.
Cái nhịp của
nhạc TCS chính là đại bác ru đêm.
Đó là phần
liên văn bản của nó!
Đường may
mắn.
Hình trên, là một bài toán lớp Đệ Ngũ.
Trên hai cạnh một góc nhọn, lấy hai đoạn bằng nhau AB và CD. Chứng minh:
MN - đường nối trung điểm AC và BD - song song với đường phân giác của
góc.
Gấu đã giải được, nhờ phịa ra thêm một đường.
Thiếu đường vẽ thêm đó, là vô phương!
Có những con
đường may mắn
như thế, phải đợi tri âm của nó, hàng bao nhiêu thế kỷ!
Koestler,
trong Hành động
sáng tạo, The Act of
Creation,
viết về trường
hợp Kepler: Hình học "cô níc" đã từng được Apollonius of
Perga nghiên cứu từ thế kỷ thứ tư, trước BC, chỉ để vui đùa, giải trí,
và phải đợi Kepler, hai ngàn năm sau, mới biết cách sử dụng nó, vào
việc nghiên cứu quĩ đạo các hành tinh. Mấy định luật về cô-níc, [hình
e-líp, ở đây], Kepler khám phá ra, là nhờ đo đạc đường bay của mặt
trời, và khi biết, nó là hình e-líp, ông đã hoảng hồn, ghi vào nhật
ký, tôi phải là một tên khùng, một kẻ sát nhân, bởi vì điều tôi
khám phá ra đó, từ thời Pythagore người ta đã biết rồi!
Gấu viết đến
đây, bỗng nhớ lại kỷ niệm tự mình kiếm ra phương trình
đường thẳng, vội vàng đi khoe với bạn học, và bị ông bạn nhìn với cặp
mắt thương hại, ôi chao, sao lại có thằng ngu như mày, hả Gấu, điều
sơ đẳng đó, người ta đã kiếm ra từ đời nảo đời nào rồi.
Đây cũng là
kinh nghiệm để đời cho mấy ông nghệ sĩ: một thằng cha sáng
tạo ra cái mới phải là một thằng thuộc lòng quá khứ, và chán quá khứ
quá, nên mới phịa ra cái mới, chỉ để vui chơi mà thôi!
Vì quá mê chơi
đổ hột xí ngầu mà
Chevalier de Méré tìm gặp Pascal để nhờ ông này cố vấn, làm sao đổ
xí ngầu cho ngon lành, và thế là môn học xác xuất ra đời.
Có khi, tưởng
là may mắn, nhưng thực sự, chỉ lập
lại, một hành động trong đời
xưa, kiếp trước.
Hành động sáng
tạo của cô khỉ đột Nueva, a young female chimpanzee,
Koestler kể ra, trong Hành động
sáng
tạo, ông cho rằng,
đã được lập lại, từ đời trước, earlier
life.
Gấu đã từng
gặp "một vài lần", như vậy.
*
Nhân chuyện
học, ở trong nước, mới có một em được điểm 10 cao
quí nhất của môn văn, là nhờ nhớ như in, một bài văn mẫu!
Đây là một
trường hợp quá tuyệt vời của kiểu giáo dục 100 năm trồng
người. Thành công một trăm phần trăm! Trồng sao, thì quả vậy.
Gấu bỗng nhớ,
một trường hợp y chang, nhưng hơi bị ngược lại, của học
sinh Miền Nam. Chuyện này hoàn toàn "non-fiction", không phải giả
tưởng, vì xẩy ra với một người học trò của Gấu: Cô con gái của ông Chú
của Gấu, mà Gấu khi đó làm nghề kèm trẻ tại gia. Ông chú này Gấu đã
nhắc tới nhiều lần, thí dụ như trong Tên
của
cuộc chiến.
Năm đó, cô học
thi lấy bằng tiểu học. Bài luận văn trong kỳ thi y hệt
một bài cô đã từng được Gấu dậy. Nghĩa là trúng tủ. Và thế là đậu.
Lạ một điều,
là thi vô Đệ Thất trường công, cũng một bài luận văn tương
tự. Cô gái về nhà mếu máo, bài thi y hệt bài cũ, đã ra thi kỳ thi tiểu
học vừa rồi, em không dám lập lại bài thầy đã dậy, vì nghĩ, như vậy là
không được đàng hoàng!
Một cách nào
đó, cô gái mơ hồ hiểu ra cái gọi là học. Học, cũng chẳng
khác gì sáng tạo, nghĩa là không hề lập lại,
ngay chính mình.
Gấu nhớ đến
câu chuyện một ông thợ làm đồ sành đồ gốm, xong, trang trí
bằng những hoa văn. Khách thấy đẹp quá, bèn order, cho thêm vài cái
nữa. Mấy cái sau, ông thợ tính giá gấp đôi, gấp ba. Khách ngạc nhiên.
Ông thợ phán: Lập lại chán chết!
Ôi chao, tại
sao lại có một cách dậy học sinh tuyệt vời đến như thế,
tại sao lại có những người học sinh tuyệt vời đến như thế!
Vậy mà tụi
khốn nạn làm hư hỏng hết, thê thảm chưa!
Không chỉ một,
mà, chẳng biết, bao nhiêu thế hệ.
Như vậy mà
không đau, không xót, không chửi?
|