Gấu có nhớ xứ Đoài không?
Về tập "Trần Dần thơ", tôi nghĩ chúng ta bây
giờ nên mừng thì hơn vì tập thơ hiện nay đã được phát hành. Và nhà thơ
Trần Dần
sau nhiều năm không được in, thì nay, thơ của ông đã có mặt trong nước.
Số phận
của tập thơ đã phản ánh số phận của Trần Dần, thì đó là điều dĩ nhiên
thôi. Là
một người lạc quan, tôi cho rằng, sự ra mắt của tập thơ Trần Dần như
vậy đã là
một sự kiện đáng kể.
Nguồn BBC
*
Đây là thứ lý luận, lịch sử sau cùng cũng công bằng
với, thí dụ, Tự Lực Văn Đoàn, những nhà văn Ngụy.
Một sự kiện đáng kể?
Đáng kể cho ai? Cho Trần Dần? Cho nhà nước? Cho tương
lai văn học Mít?
*
Đọc bài trả lời BBC của bà này, thấy nản thiệt. Chuyện
kiểm duyệt ở một nước dân chủ nó không giống như chuyện kiểm duyệt ở
một nước
toàn trị, ở chỗ rất ư là khác biệt này: Ở một nước dân chủ, khi một
cuốn sách
bị cấm, - có, nhưng rất hiếm - thì tác giả của nó không có phải sợ chết
vì cuốn
sách của mình.
Chứng cớ: Hoàng Hưng đó. Đi tù về, đi ngoài
đường, lỡ
có ai đụng vô vai, là lập tức, do phản sạ, rúm người lại.
*
"Người ta hỏi tôi, có nhớ quê nhà không,
nhưng ở
El Salvador bạn bị kết án phải sống lang thang xứ người, vào đúng cái
thời điểm
mà bạn nhận ra bạn thuộc trong số những nhà trí thức."
Án tử xẩy ra vào năm 1997, khi Horacio
Castellanos
Moya, cho xb một cuốn tiểu thuyết về cuộc sống bại hoại ở El Savador,
mang tên
là El Asco [Revulsion: Ghê tởm, khiếp sợ].
Ông viết dưới bùa chú của sư phụ, là nhà văn
Áo,
Thomas Bernhard [ông này cũng là ‘thầy’ của Linda Lê].
Tôi bị nhiễm trùng bởi văn của ông ta [I was
infected
with Bernhard’s style], Horacio nói với tôi [Michael Greenberg, tác giả
bài
viết trênTLS, số 16 May, 2008, mục
Freelance ]. “Sự lập đi lập lại, sự làm quá, exaggerations, sự giận dữ
đến phát
khùng của ông ta. Ông ta viết như một con rắn. Ông ta hớp hồn [thôi
miên] bạn,
và cùng lúc, ông ta đầy nọc độc”. Nhân vật kể chuyện trong El Asco bệ
tất cả
những thứ đó của thầy, khi phạng văn hóa Áo, mang về phạng văn hóa nhà,
El
Salvador.
Ông nhà văn El Salvador này rất ư là hãnh
diện, vì cái
bản án tử của ông, tới từ cả hai phiá, tả và hữu, đều tự xưng là quốc
gia.
"Án tử thì vô danh, thành thử tôi có thể về,
tôi
vẫn còn tờ thông hành El Savador. Không phải nhà nước thông báo án tử
của tôi,
mày phải rời bỏ đất nước, nếu không chúng ông thịt mày. Tuy nhiên, thà
rằng như
thế. Bởi vì trường hợp của tôi nguy hiểm hơn thế nhiều."
Nguy hiểm gì mà ghê dzậy?
Xin thưa: "Xứ sở của tôi đang thối rữa ra".
[The country has decomposed: Xứ sở đã phân hóa, tan rữa, bốc mùi…].
*
Trong người nghĩ đến ta.
*
Cũng cùng số báo, là bài viết "Mộ cho người
còn
sống", "Graves of the living", tác giả, Ritchie Robertson cho
rằng, những nhà chính trị xứ này muốn tạo khoảng cách giữa xứ sở của
họ, với vụ
ông bố xây hầm nhốt con gái trong bao nhiêu năm trời, nhưng những nhà
sử văn
lắc đầu, khó lắm. Trong văn học Áo, đã có rất nhiều tiền lệ. Mới nhất
là trường
hợp Elfriede Jelinek, trong Lust, mô tả
những cảnh dâm loạn mà một anh chồng chủ một xưởng thợ đối xử với chính
vợ của
ông, thiên hạ la toáng lên, nhưng thực tại đã lấn át, và vượt lên trên
giả
tưởng:
Cuộc sống ở nước Áo như lúc nào cũng hầm hè,
tranh hơn
được với văn chương!
Ở Việt Nam ta, chỉ sau khi thực tại xẩy ra,
thì nhà
văn mới ghi nhận lại. Thí dụ, Gạ tình lấy điểm của NHT
*
Vấn đề của văn học Việt Nam theo Gấu, không
phải là
nên hay không nên kiểm duyệt, mà làm sao có được nhà văn, làm sao có
tác phẩm.
Đọc những tác phẩm bạo nhất ở trong nước -
bây giờ
viết cũng dễ thở hơn trước nhiều! - chúng đâu đã xứng đáng là những tác phẩm văn học?
Thế mới căng!
*
Hồi nhỏ đọc câu chuyện một anh nhà quê, mù
chữ, thấy
người đời vô hàng bán mắt kiếng, mua kiếng, rồi mở sách ra đọc, thế là
bèn ngộ
ra là, cứ có kiếng, là đọc được sách, Gấu cứ nghĩ, đây là câu chuyện
khôi hài,
và còn có ý làm nhục người ngu dốt, nhà quê. Nhưng về già, mới ngộ ra,
không
phải vậy.
Câu chuyện cảnh cáo, đừng có nghĩ, cứ biết
chữ là đọc
được sách. (1)
Tuy nhiên, đọc mấy ông bà viết văn bằng tiếng
nước
người, thì lại ngộ ra thêm một lần nữa: Mấy ông bà này, chẳng khác anh
nhà quê
cù lần kia, nghĩ, cứ viết bất cứ cái chó gì bằng tiếng nước người, là
trở thành
nhà văn, nhà phê bình!
Quái đản thật!
Hoặc, đậu cái bằng cử nhân triết, thì mới có
quyền
viết về triết. Muốn thành nhà phê bình văn học, thì đi lấy một cái bằng
tiến sĩ
văn chương!
Steiner chẳng đã chửi Mẽo, ở đó, người ta mở
cả trường
dậy phê bình văn học!
Đồng ý, bạn học những gì gì được gọi là dậy
viết văn,
dậy viết phê bình, dậy triết học.... Nhưng đó là một nửa vấn đề. Đó là
phần
"cần", còn phần "đủ", mới quan trọng. Như một định lý toán
học, nó có hai phần, thuận và đảo. Thuận đúng, nhưng có khi đảo không
đúng. Tất
cả những góc vuông đều bằng nhau, nhưng tất cả những góc bằng nhau đâu
phải đều
là góc vuông?
(1) Bởi vì cái cộng đồng của những giá trị
truyền
thống, đã tản mác, bởi vì những từ, chính chúng cũng bị vặn vẹo, rẻ
rúng, bởi
vì những thể loại cổ điển châm ngôn, hay ẩn dụ ngày trở thành những
kiểu nói
làm xàm cho qua đi: nghệ thuật đọc sách, nghệ thuật về một khả năng
biết chữ
thực sự (true literacy) phải được tái tạo dựng. Đây là nhiệm vụ của phê
bình
văn học: giúp chúng ta - như là những con người hoàn toàn - đọc. Bằng
những thí
dụ về sự chính xác, về nỗi sợ hãi, và niềm vui rạng ngời. So với hành
động sáng
tạo, nhiệm vụ này là thứ yếu. Nhưng chưa bao giờ nó quan trọng như là
lúc này.
Không có nó, sáng tạo, chính nó, có thể rơi vào câm lặng
Nhân Văn
*
Cũng 'cá mè một lứa', cũng trong dòng suy tư
như vậy,
mấy ông viết bạo ở trong nước tự nhủ, mình chửi nhà nước thật dữ, là
vừa trở
thành nhà văn, vừa trở thành lương tâm của dân Mít!
Có những ông, còn chửi cả bố ruột, đã được
đời công
nhận là nhà văn nhà thơ nhà triết học, thế mới ghê!
Ra cái điều tớ là nhà văn đếch cần cái dù của
bố tớ!
*
Phê bình, kiểm duyệt ở xứ người, đâu có liên
can gì
tới “chính trị phải đạo”, mà là tới cái gọi là lương tri của con người,
vào một
thời điểm nào đó của lịch sử nhân loại, theo Gấu. Những vụ án văn học
liên quan
tới những nhà văn, những tác phẩm văn học, thí dụ, trường hợp Henry
Miller,
Oscar Wide chẳng hạn, cho thấy, vào thời điểm đó, dân chúng Mẽo, Anh...
không
chịu nổi cả nhà văn lẫn tác phẩm của họ.
Bản thân Gấu, từ khi mở ra trang Tin Văn, có
kiểm
duyệt nào thèm để mắt tới, trừ cái cơ quan lo về tên miền, có một lần
nhắc nhở,
này, có thay đổi gì về địa chỉ, thí dụ, thì nhớ báo cho chúng tớ biết
nhé. Còn
nước sở tại đang chứa chấp Gấu, thì lại càng chẳng thèm để ý tới. Nó
viết tiếng
Mít, chúng tao đâu có hiểu. Chỉ trừ khi Gấu đụng với những vấn đề liên
quan tới
chủng tộc, thí dụ, thì sẽ có người, biết tiếng Mít, báo cho họ, vì
lương tâm
của nhân loại!
Khi nghe nhà nữ phê bình, tiến sĩ văn chương,
phán,
nước nào mà chẳng có kiểm duyệt, nhà nước VC mừng rơn 'nên', đấy đấy,
'nàm' sao
bãi bỏ phê bình, ‘nàm’ sao bãi bỏ... Đảng?
*
Cái sự mừng rơn lên, khi tác phẩm của Trần
Dần được ra
đời, và cùng với nó, là lòng biết ơn Đảng, cuối cùng cũng công bằng với
vị thủ
lĩnh trong bóng tối, làm Gấu nhớ một câu chuyện cách ngôn, ẩn dụ, mà
Gấu đã đọc
được, vào thời gian ở Trại Cấm, Thái Lan, lần bỏ chạy VC. Hình như Gấu
cũng đã
lèm bèm đâu đó, trên Tin Văn một lần, nhưng nhắc lại, vưỡn thấy thú vị,
và biết
đâu, có ích, cho những nhà văn nhà phê bình như cái bà gì gì đó, trả
lời Bi Bì
Xèo, cũng nên! (1)
Đó là câu chuyện, một cái trứng chim, bị rớt
ra khỏi
tổ, ở trên một cái cành cây, may sao không bể, và được một con vịt ấp
chung với
những cái trứng vịt khác, và nở ra, thành... vịt, lẽ dĩ nhiên!
Con “vịt chim” này lớn lên, biết ơn con “vịt
cha, vịt
mẹ” của nó, "lẽ dĩ nhiên", và tuy cũng có chút là lạ về cái chuyện
hình dáng của nó sao không giống như mấy anh chị em vịt, nhưng tự nhủ,
có sao
đâu.
Và khi nhìn lên trời, thấy lũ chim giống y
hệt mình,
bay loạn cào cào châu chấu, lại càng cảm thấy là lạ, nhưng có sao đâu?
Cái con vịt cha mẹ "nuôi" của nó, bởi vì là
vịt, suốt đời sống ở dưới đất, không hề hiểu được, muốn cho con chim
con biết
bay, là tới một tuổi nào đó, khi nó có lông, có cánh, là đạp cho nó một
cái,
bắn ra khỏi tổ, cho nó học bay!
Đảng và Nhà Nước ta, nuôi nhà văn như nuôi
vịt. Và nhà
văn "của chúng ta", chấp nhận sống như vịt, và đời đời nhớ ơn Đảng,
đã giải phóng dân Mít trong có họ, ra khỏi cõi nô lệ, y chang con vịt
chim biết
ơn con vịt cha đã nuôi nấng nó, không bỏ mặc cho nó chết!
(1) Một ông Yankee mũi tẹt, làm cho Bi Bì
Xèo, hình
như cũng có một lần miêu tả đàn vịt, là lũ con ông cháu cha ở Hà Nội,
suốt ngày
lòng vòng đi đi lại lại trong cái vườn vịt ở Hà Nội, gồm mấy công sở
nhà nước.
Biết đâu, nữ phê bình gia này, ngày xưa cũng
đã từng,
và bây giờ, "bỏ cuộc chơi"? (2)
(2) Ngày xưa trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc vui.
Thơ.. ai nhỉ? NQT