|
1 2 3 4
5
|

Tôi
Cùng Gió
Mùa
Bài
thơ Hoa Phù Dung quả đúng của bạn ta.
Trên đầu còn có lời đề tặng.
Tặng Dung. Làm năm 1970
*
Borges
có một
câu trứ danh, Một bài thơ, đúng lúc [tới điểm cực khoái, hay cực khổ
của nó?], biến thành bi khúc.
Every poem in time becomes an elegy
Borges: Possession of Yesterday [Sở
hữu Ngày hôm qua]
Câu này mà áp dụng cho bạn ta thì thật tuyệt:
Và còn có thể áp dụng chung cho mọi bài thơ "in time" của Miền Nam sau
1975.
*
Trong bài nghiên cứu dài thòng, "Borges và Nghệ Thuật Tưởng Niệm" (1), Thomas H. Ogden, M.D. đã dựa vào hai bài thơ xuôi
của
Borges, cả hai đều được viết sau khi ông gặp hai mất mát lớn lao trong
đời, và từ đó, đề nghị:
Cái sự tưởng niệm hết đỗi bảnh kia [tác phẩm "Pierre Menard, Author of
the Quixote" [1941], và "Borges và Tôi" [1941], chúng xoáy vào một yêu
cầu mà chúng ta tự hứa với chúng ta, làm sao tạo ra được một điều gì đó
- hoặc một hồi nhớ, một giấc mơ, một câu chuyện, một bài thơ, một đáp
ứng cho một bài thơ, và cái một điều gì đó này sẽ được đẻ ra, sao cho
xứng đáng, sao cho ngang bằng với cái mất mát khổng lồ kia, hoặc có
liên quan tới nó, hoặc đây chính là, kinh nghiệm, chính sự mất mát.
(1) Bài viết này, Gấu có. Bi giờ, ai muốn đọc, là phải chìa đít
[credit] ra!
Trong bài đọc Chuyện
Kể Năm 2000, khi
thiên hạ khen
um lên, một tuyệt tác, Gấu này đã lên tiếng, cảnh báo, coi chừng, coi
chừng, dựa theo Walter Benjamin, khi ông phán, "Mọi tài liệu về văn
minh đều là một tài liệu về dã man".
Và từ đó, có vẻ như mấy ông Hàn [đã thấm đòn của Benjamin?, hay của
Gấu, khi lập lại?], bèn thay đổi hẳn cách cho Nobel.
Và Gấu bèn gật gù, đi một đường ngợi khen, chỉ có mấy năm gần đây thôi,
Nobel mới xứng đáng là giải thưởng văn học số 1 trên thế giới.
Trước đây, Nobel được trao cho những tác giả có những thành tựu khổng
lồ, suốt đời... Bi giờ, bạn chỉ cần một tác phẩm hách xì xằng, và tác
phẩm hách xì xằng này, khi được viết ra, cũng chẳng để vinh danh tập
thể, đám đông, nhân loại... Cao Hành Kiện là một ví dụ tuyệt vời: Lịch
sử một cá nhân chống lại lịch sử cả một lũ, cả một cộng đồng, cả một
dân tộc.
*
Và từ đó, Gấu phân biệt ra được, có một khoảng cách rất lớn giữa tác
phẩm người tù của Bùi Ngọc Tấn, và của những sĩ quan Ngụy cải tạo như
Nguyễn Xuân Thiệp, Thanh Tâm Tuyền.
*
Sự tương phản càng nổi bật, khi so sánh những dòng thơ của một "ngục
sĩ" Nguyễn Chí Thiện – mộc mạc, chơn chất - với những dòng thơ của một
sĩ quan cải tạo như Nguyễn Xuân Thiệp trong "Tôi Cùng Gió Mùa". Như
"hắn" và ông Thanh Vân, ‘mỗi người một mặt bằng khác nhau’, số phận của
Nguyễn Chí Thiện nghiệt ngã hơn nhiều: ông từ chối những chói lòa của
thơ văn cách mạng, từ chối làm cai tù, chấp nhận làm ngục sĩ liên miên.
Ông đâu biết trút nỗi đau của ông vào đâu, nên đành cứ nhè ông Hồ mà
"vạc", nhè chế độ mà "chửi", rồi quăng vào tòa đại sứ, hy vọng những
lời chửi của ông vọng tới thế giới bên ngoài. "Tã trắng thắng cờ hồng",
một ẩn dụ thơ như thế là từ đời sống mà ra. Hy vọng "tã trắng thắng cờ
hồng" của ông, là trông vào một Miền Nam ông chưa từng biết tới. Hãy
nhớ lại nỗi đau của ông, khi nghe tin Miền Nam thất trận.
Còn những dòng thơ nhẹ nhàng, thanh thoát của Nguyễn
Xuân
Thiệp, là do đằng sau ông có cả một đồng đội, cả một chân lý, lẽ phải,
chính nghĩa mà chỉ khi vào tù ông mới có được. (Hãy nhớ lại giấc mơ của
"nhân loại", khi Cộng Sản Miền Bắc còn che giấu được mục đích chiếm
đoạt Miền Nam, bằng cuộc kháng chiến thần thánh chống Mỹ cứu nước,
thống nhất hai miền: Mơ sáng ngủ dậy, thấy biến thành người Việt!)
Văn nào, thơ nào? Ngay cả những dòng thơ của Paul Celan
mà
còn bị lạm dụng. Nhưng đây không phải lỗi của ông, như nhà thơ Auden đã
từng nói: "Không một thi sĩ nào có thể ngăn cấm, thơ của mình bị người
đời sử dụng như là một trò phù thuỷ." Bài thơ "Điệu Tango của Thần
Chết" của Celan, sau chiến tranh, đã đem đến cho người Đức một niềm
khuây khỏa lớn lao, kỳ diệu, chẳng thua gì câu chuyện "khôi hài đen",
một nghệ thuật lớn vốn thịnh hành cùng lúc đó: "Người Đức sẽ chẳng bao
giờ có thể tha thứ cho người Do Thái về Auschwitz!". Chính vì thế, mà
Adorno cảnh cáo tiếp: Hãy coi chừng! Ngay cả nỗi đau lớn, khi được đưa
vào thành tứ thơ, khổ thơ, phổ thành vần thành điệu, thì vẫn làm cho
hiện tượng kia có thêm sự huyền nhiệm, về một điều có thể chấp nhận
được – a mystery of acceptability – (Phỏng vấn G. Steiner). Đây cũng là
lý do tại sao những vần thơ mộc mạc của Nguyễn Chí Thiện vẫn chuyển tải
được Cơn Kinh Hoàng của thế kỷ: nó vẫn còn đúng với thực tại Việt Nam:
Còn Đảng là còn Khổ,
Hết Đảng là có Phở!
Đọc muộn thơ bạn
Tôi Cùng Gió Mùa
Tôi
Cùng Gió Mùa, in dưới bảng hiệu nhà xb Văn Học. Khi đó Gấu làm
công cho NMG, ông bèn thẩy cho một cuốn.
Thành thử chẳng có lời đề tặng.
Nhưng cái duyên văn nghệ nó lại mắc mớ đến tờ VHNT của PCL, mà trụ sở
của nó ở Texas.
Lần bà chủ báo lấy chồng, có mời vợ chồng Gấu.
Bèn quyết định đi dự, nhân tiện gặp NXT luôn. Khi đó anh làm một tờ báo
văn học [Phố Văn?] và Gấu có gửi bài đăng.
Nhưng chuyến đi phải huỷ, vào phút chót, vì cái dịch cúm gà cúm vịt gì
đó, phát tác tại thành phố Gấu đang ở.
Đi, chẳng lẽ mang virus theo, gieo họa cho bè bạn ?
Giả như trong đám cưới, có người biết, trong số khách mời có người đến
từ "thành phố bị vây hãm", làm sao họ dám tới dự?
*
Vì vậy, gọi là bạn, cũng hơi cường điệu.
Nhưng thực sự, Gấu tin, NXT coi Gấu là bạn.
Ấy là vì một cái thư anh gửi, cám ơn, khi nhận được cuốn sách Gấu gửi
tặng. Lời lẽ trong thư khiến Gấu tin như vậy.
*
Bạn văn. Dựa hơi bạn bè.
Sao nghe cứ ra dựa lưng nỗi chết?
Tình trạng của Gấu mới thảm. Hồi mới lớn, mê văn chương, chưa ghê bằng
mê bạn. Hoặc hai cái mê đó là một.
Thế rồi, gặp thảm họa, rớt xuống bùn đen. Mấy ông bạn quí mừng quá!
*
Cái cay đắng của mấy đấng bạn thân, bạn quí, bạn hiếm của Gấu, về già
Gấu hiểu ra được, nhân một ông cũng tốt nghiệp cử nhân triết, Đại học
Văn Khoa Sài Gòn, phán, Gấu không phải thuộc lớp khoa bảng [như ông
ta?].
Đó là do họ đều học triết, và đều nghĩ, chỉ có họ mới có quyền nói về
triết, về hiện sinh, về phận người, về Camus, về Sartre...
Mấy ông Mít học trường Tây, thì lại nghĩ khác: Mày có biết tiếng Tây
không đấy, mà đòi đọc?
*
Ông anh nhà thơ của Gấu chẳng đã từng thực sự ngạc nhiên, khi nghe Gấu
nói, mê cuốn Buồn Nôn của Sartre, và đã từng bật cười khi nghe thằng em
hét: Sẽ viết về thơ của ông anh.
-Ừ thì viết đi!
Nhưng với ông, là vấn đề 'ngộ' hay không 'ngộ', một tư tưởng triết học.
Một cõi thơ.
Hiểu, với ông, có nghĩa là đốn ngộ, là... mặc khải!
*
Thành thử, về già, gật gù nói, thằng đó bạn tao, nó khác rất nhiều, so
với khi còn trẻ.
*
Trở lại chuyện tra từ điển.
Nhà văn Lâm Chương có lần cho biết, ông không biết nghĩa của từ hận
thù, cho tới khi đi tù VC.
Cũng theo ý đó, Léon Bloy viết:
L'homme a des endroits de son pauvre coeur qui n'existent pas encore et
où la douleur entre afin qu'ils soient.
Trái tim đáng thương của con người có những vùng chưa hề có, cho đến
khi đau thương tiến vào. Và tạo ra chúng.
[W.G. Sebald trích dẫn, làm đề từ cho bài viết "Sự Hối Hận Của Con Tim:
Về Hồi Ức và Sự Độc Ác trong Tác Phẩm của Peter Weiss", The Remorse of
the Heart: On Memory and Cruelty in the Works of Peter Weis, trong
"Lịch sử tự nhiên về huỷ diệt, On the natural history of destruction",
nhà xb Vintage Canada, Anthea Bell dịch, từ tiếng Đức].
Oanh
kích
vs Pháo kích
Câu của Bloy, ứng vô trường hợp
của Gấu.
Có tí khác:
Có những kỷ niệm, hồi ức, mà bạn quên hẳn chúng, chỉ tới khi đau thương
bất ngờ thọi cho bạn những cú chết người, và làm bật chúng ra!
*
9- Paul Eluard: Nhà thơ phải là công dân có ích nhất trong tập
thể của y. Thơ không phải một đồ mỹ thuật nhưng là một đồ vật hữu dụng.
Thơ thành ra cách bài trí…Thơ giao tranh để đoàn kết mọi người.
Nguồn
Thú thực, Gấu rất ớn những câu
phán vô
tội vạ như thế này. Bởi vì không có nguyên tác đi kèm, thành thử, không
làm sao kiểm chứng được. Tin Văn luôn cố làm sao, có ngay kèm câu tiếng
Việt, nguyên tác, hoặc một bản dịch, không phải tiếng Việt, của nó.
Những từ đáng ngờ ở trong câu trên là "công dân có ích nhất trong tập
thể của y", "thơ là đồ vật hữu dụng... Thơ giao tranh..."
Quái đản quá!
Tuy nhiên, Gấu post lại câu
trên, là vì
nó có liên quan tới bài viết, về thơ của NXT.
Thảo nguyên vs Trại tù.
*
Since its publication, in
1923, “The Prophet” has sold more than nine million copies in its
American edition alone. There are public schools named for Gibran in
Brooklyn and Yonkers. “The Prophet” has been recited at countless
weddings and funerals.
Kể từ khi được xuất bản vào năm 1923, Nhà
Tiên Tri bán được hơn 9 triệu cuốn, chỉ tính phần Mẽo in mà
thôi. Có những trường công lập tên Gibran ở khu Brooklyn, và Yonkers. Nhà Tiên Tri được hát lên ở những đám cưới, và khóc lên ở những đám ma.
*
Ui chao, Tôi
cùng gió mùa thật xứng đáng,
hoặc hát lên, hoặc khóc lên, y chang! Với, chỉ người Việt hải ngoại mà
thôi.
Nhưng, ở trong nước, có thể ngược lại: Hát lên ở đám ma, và khóc lên, ở
đám cưới!
Mấy anh VC bốc phét, cú
Xô Viết Nghệ Tĩnh là Tổng Diễn Tập cho cú Cách Mạng Tháng Tám; Tết Mậu
Thân, Thực Tập Lớn cho Đại Thắng Mùa Xuân 1975.
Giả như học tập tốt, lao động tốt, thực hành tốt, bài bốc phét trên,
chúng ta có thể coi Tôi cùng gió
mùa, Thơ ở đâu xa, cái mầm của chúng là từ khí hậu Miền
Nam?
Rằng: Chỉ có một cuộc sống như thế, thì, khi gặp hiểm nguy, thì, mới có
cứu rỗi?
Đúng như thế. Đây đúng là ý của Holderlin, khi phán:
Nhưng chỉ ở nơi mà có
hiểm nguy,
Thì chính ở đó, có cứu
rỗi.
"Mais où est le péril, là
Croit aussi ce qui sauve"
Những "où", những "là" đó, là nói về, chỉ một nơi chốn.
Bởi thế, mà Heidegger, trong "Tại sao thi sĩ, trong thời điêu đứng?", coi
Rilke là thi sĩ của đêm đen, của mạt kỳ, của thời điêu đứng.
Chỉ có triết gia, thì mới lèm bèm về thơ, tới chỉ, và chỉ có Heidegger,
với kinh nghiệm, đã từng phò Nazi, thì mới phán về thơ thời mạt kỳ, tới
chỉ. Bài "Tại sao thi sĩ trong đời điêu đứng?", quả là bảnh nhất trong
những bài phán về thơ, và nhất là, thơ tù.
*
Giả như không có những ngày tháng điêu đứng, cay nghiệt đó, liệu anh có
yêu em nhiều như vậy không?
Cầm Dương Xanh
|
|