|
|
NGUYỄN
LƯƠNG VỴ
HOÀI
ÂM HOÀI
Gửi
nhà điêu khắc
Dương Văn Hùng
Hoài
âm hoài dưới thấp
trên cao
Lá
khô cỏ mục nhớ ngàn sao
Dế
giun nhấp giọng theo bèo bọt
Cát
bụi bâng quơ nhớ giọng chào
Harmonica
Nhịp hai tay
harmonica
Nhịp hai chân harmonica
Đất lạ trời quen hú với gió
Gió bềnh bồng harmonica…
Anh
NQT,
Đúng
là hồi này cực thật... Sức khoẻ của anh ra sao? Dạo này thấy trang
web hơi 'nghèo', chắc anh mệt lắm?
Thân.
NLV
Phúc
đáp:
Quả
có thế. Mệt lắm. Hơn 7 bó rồi.
Tin
Văn vào những ngày chót đời của nó, sẽ chỉ lèm bèm về thơ.
Nhịp
hai tay thơ
Nhịp
ba chân thơ
Thân.
NQT
*
Note:
Bài này, và một số bài, một số tác giả, do trục trặc kỹ thuật,
mất "link". Nay đã chỉnh lại.
Tolstaya,
vĩnh biệt Brodsky, mất năm 1996: Chỉ cần ông sống thêm bốn
năm nữa thôi, thế kỷ chúng ta sẽ có được một kết thúc thật là tuyệt
vời. Bây giờ ông mất, căn nhà Nga mới thực sự trống rỗng.
Theo ý đó, Vĩnh
Biệt Lửa Thiêng là một bài thơ muộn. NQT
Phỏng
vấn Huy Cận
Trần Anh Thái: Trở
lại với tập thơ "Lửa
thiêng". Trên bìa sách tập thơ này có vẽ hình ngọn lửa và người đàn bà
khỏa thân, điều này có ý nghĩa gì?
Huy
Cận: Hồi ấy
tôi nhờ Tô Ngọc Vân vẽ bìa. Lúc đầu Tô
Ngọc Vân vẽ người phụ nữ nằm, mặc váy dài. Tôi nói: Tên tập thơ là "Lửa
thiêng" - ngang; Xuân Diệu viết lời tựa - ngang; bây giờ đến người đàn
bà
nằm thì có tới ba ngang. Tôi nghĩ đã có mấy cái ngang thì phải có một
cái đứng.
Hơn nữa người đàn bà tượng trưng cho sự sáng tạo phải là người đàn bà
đứng. Vả
lại, tôi thích chiêm ngưỡng người phụ nữ ở tư thế đứng, nó đẹp, lung
linh hơn!
*
Bài
phỏng vấn này, đăng trên Tin Văn cũng đã lâu lắm, khi mới
đăng, Gấu có đọc sơ qua, nhưng không chú tâm, một phần hồ nghi tài thơ
và tài phỏng vấn của hai ông Trần Anh Thái và thi sĩ thần đồng Trần
Đăng
Khoa. Vào lúc chót đời, về với thơ, đọc lại, đọc kỹ hơn, quả đúng như
hồ nghi. Ông thi sĩ thần đồng không đọc nổi thơ Xuân Thu Nhã Tập, và
suy rộng ra, không thể đọc được thứ thơ trí tuệ.
Đọc
thơ NLV
NGUYỄN
LƯƠNG VỴ
TÔI
KHÔNG CÒN CÔ ĐỘC
Tưởng
nhớ Thanh Tâm
Tuyền
[13.3.1936
- 22.3.2006]
Bếp
lửa reo đời quá vãng
Mãi
nhớ em dẫu ngày chưa kịp tới
Hai hình ảnh trên,
đảo ngược
hình ảnh trong thơ văn TTT. Theo Gấu, vẫn nằm trong 'định lý' Lukacs:
"Con đường tận cùng, cuộc hành trình bắt đầu" (Le
chemin est fini, le voyage est commencé).
Khi ông nhạc sĩ Tuấn Khanh phàn nàn, mấy em ca sĩ cứ i ỉ, "Đêm
chưa
qua mà trời sao vội sáng", trong khi ông viết, 'qua chưa', là do không
nắm được định lý trên: Qua chưa hay chưa qua đều có nghĩa cả.
*
Gấu sợ 'chưa qua' bảnh hơn 'qua chưa', theo nghĩa, đêm chẳng bao giờ
qua.
"Đêm chưa qua" không có nghĩa một câu hỏi, mà là một "ước muốn kéo
dài". Đó chính là ý nghĩa của cuốn Nỗi Buồn Chiến Tranh, của Bảo Ninh: "Chẳng
còn đêm nào như đêm nay đâu. Anh muốn hiến đời anh cho một sự nghiệp gì
đó, còn em quyết định sẽ phung phí đời mình, sẽ huỷ diệt nó trong cuộc
chiến này". Gấu
đọc War Sadness
*
Borges coi đây là sự đối xứng. Ông còn đẩy tới tận cùng, khi
chiêm nghiệm câu chuyện Tần Thuỷ Hoàng xây Vạn Lý Trường Thành, đồng
thời đốt hết sách, trong bài "The Wall and the Books", và đi đến kết
luận, hài lòng và bực mình, satisfaction và disturbance, chỉ là một cảm
nghĩ, "one" feeling.
*
Mãi nhớ em dù ngày chưa kịp tới, là cũng trong ý đêm chưa qua, chẳng
bao giờ qua, ngày chẳng bao giờ tới, đêm dài vô tận, đêm cuối cùng buồn
lắm anh ơi, chẳng còn đêm nào nữa đâu...
Lưu
vong và Tiểu thuyết
*
Một
trong những lý do khiến TTT không có truyền nhân, đó là chất nam
tính, virilité, của thơ ông.
Đây
cũng là điều khiến các nhà thơ cùng thời với ông không chịu nổi, cả
ông
lẫn thơ của ông. Chẳng lẽ "Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc" mà lại có
thể sóng đôi với:
Ném
mẩu thuốc cuối cùng xuống dòng sông
Mà
lòng mình
phơi trên kè đá
Chiều
không xanh không tím không hồng
Những
ống khói tầu mệt lả!
Gấu
đã từng tính viết về điều này, khi phát giác ra nó, khi Văn ra số
đặc biệt về ông, và khi thi sĩ nghe thằng em phán một câu xanh rờn, sẽ
viết về thơ TTT, ngạc nhiên đến sững người, xong, bật cười, gật gù, "Ừ,
thì viết đi".
Đó
cái mẩu đầu ở bài "Bếp Lửa trong văn chương", khúc sau là bài đã
đăng trong Tập San Văn Chương.
Tưởng,
chẳng ai thèm đọc, hoặc để ý tới, không ngờ, khi TTT mất, Đặng
Tiến đã mang chính cái bài đó ra để mà gật gù!
"Chiều
không xanh không tím không hồng", là cũng muốn văng tục
với cái sự vãi linh hồn, trong thơ.
Này
thì tím này, này thì hồng này....
Chính
vì thế mới nẩy ra hình ảnh những ống khói tầu mệt lả.
Hùng
hục như thế thì làm sao mà không mệt lả!
Ở
đây có đến mấy thứ mệt lả.
Mệt
lả của một ngày.
Mệt
lả của những con
tầu sau một ngày ra khơi về bến.
Mệt
lả của anh chàng thi sĩ phơi lòng mình ra trên kè đá,
Nhìn
thấy
những ống khói tầu mệt lả...
|
|