Chào Mừng Sinh Nhạt Bác!
Đi tìm một cái nón cối đã mất
Hình: Uncle Ho,
stand discarded.
Ông
Hồ... liệng cống [discarded], thay vì...
lộng kiếng!
In one of the back streets
of Ho Chi Minh, busts of the
father of the nation, Uncle Ho, stand discarded. A local magazine
polled young
people to discover that they identified Bill Gates as their personal
hero
rather than the long-dead leader Ho Chi Minh. Police quickly
confiscated copies
of the paper and burned them after firing the paper’s chief editor.
Tượng ông Hồ ở một con phố buồn thiu tại thành phố mang tên ông. Cha
già dân tộc thua phiếu anh Mẽo Bill Gates,
qua một
cuộc thăm dò giới trẻ Sài Gòn. Tờ báo đăng thăm dò, tịch thu, đốt bỏ,
chủ bút,
cho về vườn.
“
Viet Nam
at peace”: the empire strikes back
[Việt
Nam
thời bình: Đế quốc quật ngược. Nhật Ký Tin Văn
56]
Chuyện Bác Hồ thua Bill
Gates, là giữa
giới trẻ. Với một số người già, Bác Hồ
vẫn là số một. Gấu biết chuyện, một bà miền nam đã từng cho xấp nhỏ của
bà, vượt Trường Sơn, ra Hà Nội, khi Đảng hô hào, hãy nướng
thêm vài thế hệ nữa. Người phụ nữ này, mỗi lần ngồi cho con cháu
chụp
hình, là cái nền phía sau phải có treo ảnh Bác.
Nhưng Bác rõ ràng thua... Hitler. Bác có thể hơn
Hitler, trong chuyện,
dùng vài ba
nick [Bác
có vài trăm], viết sách ca tụng
Bác, nhưng chắc chắn Bác không biết kể tiếu lâm như Hitler.
Tờ Người Nữu Ước số đề
ngày 22 Tháng
Năm cho biết, chiến dịch truy tìm
cái gọi là
Cuốn Sách của Hitler
đã chấm dứt. Và nhân loại rất là hơi bị buồn, bởi vì, hóa ra Hitler là
một ông dzua kể chuyện tiếu lâm.
Tờ báo đưa ra vài thí dụ. Một tối,
tại Berlin, Hitler và tuỳ tùng, Goring, Goebbels, bước vô một quán
rượu. Nhìn thấy đám ma vương, anh bồi rượu tay chân run lẩy bẩy. Hitler
hỏi, sao tội thế, cháu ngoan của Bác, bịnh hả?
-Tiệm chúng cháu chưa từng được tiếp rước nhiều sĩ quan đệ nhất đẳng
của Đệ Tam Reich như thế này.
-Với cái giá cắt cổ như ở tiệm tụi bay, điều này đâu có gì là ngạc
nhiên,
hử, thằng khốn!
Và Hitler rút khẩu Luger, đòm một phát!
Vào những giờ phút cuối cùng trong
bunker,
chờ tới giờ linh cùng cô vợ
cưng tự sát, Hitler cũng không quên kể tiếu lâm. Ông kể, ông và vị luật
sư, sau khi chết, lên Thiên Đường, và vị luật sư thao thao bất tuyệt
cãi cho ông. Nghe bùi tai, ông Thánh gác cửa nói:
-Mời Quốc Trưởng dzô.
Tay luật sư vội vàng hỏi:
-Còn tui thì sao?
Ông Thánh nói:
-Mày xuống Địa Ngục.
-Địa Ngục? Tôi làm gì ở dưới đó?
-Mi đi học luật.
Nhân dịp sinh nhật Bác, Gấu cũng sẽ xin hầu một vài chuyện tiếu lâm về
Bác, hồi còn tù cải tạo.
*
Bức tượng Bà mẹ
Việt Nam Anh hùng ở nghĩa trang liệt sĩ TP
Hồ Chí Minh là một điển hình. Dưới mắt nhìn, phần đôi chân và lá cờ quá
dài,
phần bán thân còn lại bị rút ngắn, làm mất dạng vẻ đẹp khí phách và bao
la trên
khuôn mặt của pho tượng.
Trịnh Cung
Đôi chân đi với lá cờ, quá
dài, dưới cái nhìn của một ông sĩ quan Ngụy,
thì 'hài hòa' quá rồi, còn ca cẩm gì nữa?
"Làm mất dạng vẻ đẹp..." hay "Làm mất vẻ đẹp bao la và khí phách..."?
Và tượng Bác trên, khí phách, bao la... không, thưa họa sĩ Trịnh
Cung? NQT
Doc cai bai cua ong
Trinh Cung nay sao
ma thay trong long
phien nao qua ha. K.T
Về cái vụ mừng sinh
nhật Bác bằng cách ăn cướp trang báo Người Việt online.
Thú thực, nếu đúng là mấy
ông VC chơi cú này thì thê thảm quá! Đâu có
vinh danh Bác, mà làm nhục Bác.
Gấu thực sự không tin VC, nhưng mà là, VC hơn
cả VC, lâu lâu chơi nổi.
Hơn nữa, nói chống Cộng, thì NV không phải là thứ 'gân guốc, sừng sỏ'
cho lắm!
Ý nhị. Hóm hỉnh. Lại càng không!
Đâu bằng, "chỉ một dòng", như ông Tây, sau đây:
Cô
Cháu Ngoan của Bác chọc quê Bác trên những tấm áp phích
Pepsi.
Lạ thật.
Mới đó, me-xừ KT bị chôm mất
tờ báo. Bi giờ đến lượt Ông Số Hai.
Ớn quá!
*
Chỉ một dòng. Thế mới
bảnh.
Gấu bỗng nhớ câu chuyện hai ông vua dàn quân chơi nhau. Một ông gửi
chiến thư, dài chừng vài thước, kể lể, khoe khoang, khoác lác đủ thứ,
rồi cuối cùng, hẹn ngày mai, giờ J. chơi nhau. Ông kia chỉ viết thêm
một chữ, Ừ, rồi trả lại!
Nhưng có thể đây là tranh
chấp Hậu-Đại Hội Đảng, nhưng chỉ giữa bộ lạc người Kinh. Chẳng mắc mớ
gì tới VC.
"Bộ lạc người Kinh" là tên một mục trứ danh trên báo Trăm Con ngày nào,
của NTV, vừa làm chủ xị, vừa viết bài. Nhưng chữ "Kinh" âm hưởng
của nó làm bật ra chữ "Cờ-Lăng", chữ này đưa tới chữ "Clan", tiếng Tây,
có nghĩa là Bộ Lạc. Nhưng Cờ-Lăng, triết tự, Cờ có nghĩa "Cờ" - không
phải cờ máu, không phải cờ vàng - mà là Cờ Hoa, Hoa Cờ, Hoa Kỳ.
Còn "Lăng", là Lăng Bác.
Đây có thể là cuộc tranh chấp nội bộ của bộ lạc Cờ Lăng, giữa Ông Số
Hai với Ông Số Ba, Số Bốn...
Số báo Match du Monde, 08132 quả là một số báo đặc biệt về Việt Nam.
Thật độc và đẹp [Chữ của TTT]. Đẹp, thì có Mỹ Tâm.
Độc, nhiều lắm.
*
V/v Hacker tấn công.
BBC cho biết, một tay đã nhận, ta làm, không Đảng Cộng Sản nào hết.
Lý luận của tay này, đúng như Gấu đã tiên đoán, cho thấy, đây là một VC
hơn cả VC. Có một độc giả trả lời tay hacker, thật bảnh. Xin
phép BBC và bạn Nguyen, post lại ở đây.
Nguyen SaDi
Thân gởi bạn H2P. Tôi chỉ là một người dân bình thường có
học xong Đại học tại Việt Nam. Qua hành động của bạn tôi nhận thấy rằng
bạn đã
phạm pháp, bạn chắc còn trẻ nên nhìn rõ sâu vào hành động của mình.
Tôi không cần bàn đến động cơ nào bạn đã làm, bởi vì nếu bạn
sống trong nước thì tôi không bàn đến bởi vì đạo đức của người Việt Nam
hiện
quá suy đồi như lời của Bác Thuận, Phó chánh văn phòng chính phủ đã
nhận định,
nhưng tôi muốn nói cho bạn một điều rằng hãy sử dụng trí tuệ và kiến
thức của
internet mà bạn học được từ những nước dân chủ từ do phục vụ cho dân
tộc mình
chứ đừng phục vụ cho cái ác.
Ngày xưa Chủ Tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là
những tri thức, họ xuất thân từ đâu bạn biết chứ, đó là tầng lớp quan
lại, tầng
lớp cai trị, họ đã dùng kiến thức của họ ít ra cũng cho một lý tưởng là
độc lập
dân tộc, tất nhiên họ đã có những đúng sai trước lịch sử. Bây giờ đã
độc lập, bạn có thể noi gương Cụ Hồ, Cụ Giáp chống cái ác, bất bình
đẳng trong
xã hội,
có lợi cho dân tộc sau này như giúp nguời dân hiểu hơn về dân chủ về
những cái
giá phải trả sau này về những món nợ mà chính phủ đã vay mượn từ quốc
tế nếu
tiền vay mượn bị tham ô.
Đừng bao giờ cực đoan bạn H2P ạ, hiện thời thì ĐCS đã ủng hộ
bạn đấy vì bạn đang ủng hộ họ, như thời Pháp đô hộ ta vậy ai theo Pháp
làm việc
cho Pháp thì được thoả mái hơn đâu có bị tù đầy, bởi vì Ác đi theo Ác
thì là Bạn. Nếu Thiện chống Ác thì là Thù. Vài lời để nhằm đánh thức
Tâm Thức bạn.
Ta thà ngửi cứt Tây
năm năm còn hơn
ngửi cứt Tầu cả đời!
Tháng
Ba,
1946, năm năm trước khi Greene tới Việt Nam, Ho [HCM] ký hòa ước với
Tây, thừa nhận, sự ra đi của họ để lại một khoảng trống. Viễn ảnh một
Việt Nam độc lập trong khối Liên Hiệp Pháp, do Tây nhử, làm Ho khoái.
Ông chửi đám bộ hạ phò Tầu:
Mấy cô chú có
hiểu
nghĩa là gì, chuyện đám Tầu ở lại? Lần chót tụi nó ở lại một
ngàn năm!
Tây dù sao
cũng mũi lõ, họ có thể ở một thời gian, và rồi sẽ
cút, vì tụi da trắng hết thời ở Á Châu rồi. Ta thà ngửi cứt Tây năm năm
còn hơn ngửi cứt Tầu cả đời!
Norman Sherry:
Tiểu sử Greene, chương 24: Bonjour Vietnam
[Sherry trích
câu này từ Hồ Sơ Ngũ
Giác Đài, The
Pentagon Papers,
Senator Gravel Edition, vol 1, Beacon Press,
1979, trang 49-50]. (1)
Ôi chao, giá
mà Miền Nam thấm nhuần câu nói của Bác!
Thà rằng
'chọn' thằng Yankee mũi lõ, còn hơn, cũng vẫn thằng Yankee,
nhưng mũi tẹt!
(1) Ngôn ngữ
"Anh Hai" ở đây, là của Bác. Không phải của Gấu.
Nguyên văn
[bản tiếng Anh].
Don't you
realize what it means if the Chinese stay?..... The last time
the Chinese came, they stayed one thousand years!
The French are
foreigners... Colonialism is dying out. Nothing will be
able to withstand world pressure for independence. They may stay for a
while, but they will have to go because the white man is finished in
Asia. But if the Chinese stay now, they will never leave.
As for me, I
prefer to smell French shit for five years, rather than
Chinese shit for the rest of my life.
Một cách nào
đó, Bác đã tiên tri ra được cái vụ Nguyễn Tấn Dũng lên làm
Thủ Tướng Đảng VC!
Nhất
Bác!
Khen Bác thì khen cả ngày, cả đời chưa
hết khen!
Hồ Chí Minh,
khi đó mang tên Nguyễn Ái Quốc,
tại hội nghị
Tours, Pháp, tháng Chạp 1920.
Một người đương thời miêu
tả ông: "Trong con người này có chất [hề] Charlot - vừa tếu lại vừa
buồn"
Trích tạp chí Lịch Sử, L'Histoire, số tháng Tư & Năm 2004, đặc biệt
về
Việt Nam, thuộc địa, chiến tranh, và Cộng Sản
[Indochine Vietnam, colonisation, guerres et communisme].
*
The year 1989 did not mark
only the bicentennial of the French Revolution, but also the
centennials of two figures (1) who - each in his own way - knew
how to exploit the hunger of the masses and their vulnerability and
gullibility.
Về Những Tên Hề: Nhà Độc
Tài và Người Nghệ Sĩ.
[Cái năm 1989 không những chỉ kỉ niệm 200 năm Cách Mạng Pháp mà còn kỉ
niệm 100 năm sinh của hai hình tượng; mỗi người một cách riêng, đã biết
khai thác cái đói khát của quần chúng, điểm yếu nhược, và tính dễ mắc
lừa của họ.]
(1) Đó là Aldolf Hitler, sinh ngày 20 tháng Tư, 1889, và Charlie
Chaplin, sinh trước Hitler đúng 100 giờ đồng hồ.
ON CLOWNS: THE DICTATOR AND THE
ARTIST
NOTES TO A
TEXT BY FELLINI
Về
những tên hề: Nhà độc tài và người nghệ sĩ.
Ghi chú về một
bản văn của Fellini
The
year 1989 did not mark
only the bicentennial of the French Revolution, but also the
centennials of two figures who - each in his own way - knew
how to exploit the hunger of the masses and their vulnerability and
gullibility.
He was
a tramp
in the big city, using a park bench for a bed. He wore a weathered
black derby
and a frock coat askew on his shoulders—both tragicomic attempts at
respectability. He drifted along the sidewalks, without family. He had
no
friends. Acquaintances saw him go into strange fits and thought him a
clown.
But he became a charismatic clown—the center of a show that he
perfected and in
which he functioned not just as leading man but as writer, director,
producer,
and set designer. When his little black mustache had become
emblematic, when he had grown into
the idol of millions, a great Hollywood star called him 'the greatest
actor of
us all.' His name was Adolf Hitler, born just over a hundred years ago,
on
April 20, 1889.
Frederic
Morton, "Chaplin,
Hitler: Outsiders as
Actors," New York Times, April 24, 1989.
Cái năm 1989
không những chỉ kỷ
niệm 200 năm Cách Mạng Pháp mà còn kỷ
niệm 100 năm sinh của hai hình tượng; mỗi người một cách riêng, đã biết
khai thác cái đói khát của quần chúng, điểm yếu nhược, và tính dễ mắc
lừa của họ.
Một kẻ lang
thang trong một thành phố lớn, lấy ghế đá công viên làm
giường. Đầu đội nón đen quả dưa bốn mùa, khoác áo thụng trên vai
- nón
và áo như cầu mong sự kính trọng - vừa tếu lại vừa buồn - của người
đời. Lêu bêu trên những hè đường, không gia đình. Không bạn bè. Dáng
điệu kỳ cục khiến có người cho rằng, đây là một anh hề. Nhưng đây quả
là
một tên hề làm mê hoặc mọi người - nhân vật trung tâm của một sô trình
diễn, qua đó, ông đạt tới mức tuyệt hảo, không chỉ như người lãnh đạo,
mà còn như nhà văn, ông giám đốc, nhà sản xuất,
người
tạo kiểu mẫu. Khi bộ ria của ông trở thành biểu tượng, khi ông trở
thành thần tượng của hàng triệu con người, một ngôi sao lớn ở Hồ Ly
Vọng gọi ông là "diễn viên vĩ đại nhất của tất cả chúng ta.". Tên ông
ta là Adolf Hitler, sinh ra cách đây đúng 100 năm, vào ngày 20 Tháng
Tư, 1898.
Frederic
Morton: Chaplin, Hitler: Những kẻ đứng bên lề như là những diễn
viên,
Nữu Ước thời
báo, ngày 24 Tháng Tư, 1989.
Không biết ông Hồ có bạn không,
nhỉ?
*

Ông đã gả cô
dâu là chủ nghĩa quốc gia cho chú rể chủ nghĩa cộng sản
và hoàn thiện
tới mức tối hảo nghệ thuật giết người, là chiến tranh du kích.
Thời Báo,
Time, số đặc biệt
Những nhà
lãnh
đạo & Những nhà cách mạng
Tháng Tư 1998
*
Câu của Karnow, về Bác Hồ, không ngờ thành câu văn
tiên tri, về số phận
không biết bao nhiêu cô gái bị gả bán sau 1975. Cho chủ nghĩa tư bản.
Nhưng, ghê gớm nhất, là trong chiến tranh, để có thêm những dũng sĩ
diệt Mỹ Ngụy, một nhà thơ VC đã nhờ đến cả
thần nhân.
Những bà mẹ lại đo chân
vào thần tích,
Để hoài thai triệu triệu những
anh hùng
(Nguyễn
Khoa Điềm)
*
Nhân sinh nhạt
Bác, đọc lại
Viên Gạch Bác Hồ
Vào năm 1946,
ông Hồ cảnh cáo
người Pháp, khi ló mòi cuộc chiến: "Các ông có thể giết 10 người của
tôi, so với 1 người của các ông. Nhưng chênh lệch như thế, chúng tôi
vẫn thắng".
Người Mẽo có vẻ như tin rằng, khí giới ghê gớm của họ sẽ bẻ gẫy ý chí
của kẻ thù. Nhưng, như Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từng nói với tôi
[Karnow], vào năm 1990 tại Hà Nội, điều quan tâm chính của ông ta, là
chiến thắng. Khi tôi hỏi, bao lâu, "Hai chục năm, có thể 100 năm - lâu
cỡ nào cũng được, chết bao nhiêu cũng được", ["Twenty years, maybe 100
years - as long as it took to win - regardless of cost"].
Con số người chết thật là khủng khiếp. Chừng ba triệu người hai miền,
cả binh sĩ và thường dân.
Thời gian ở Paris, ông Hồ làm nghề thợ rửa hình [photo retoucher]. Tuy
khách sạn sang trọng quá sức ông, nhưng ông vẫn tự ban cho mình một
thói quen trưởng giả, là những bao thuốc lá Mẽo, Camel hay Lucky
Strikes. Lâu lâu, có dịp là ông chui vô một thính phòng, nghe Maurice
Chevalier, một ca sĩ Tây mà ông chẳng bao giờ quên những bài hát đáng
yêu của ông ta.

Hồ Chí Minh
sống ở Paris từ 1917 tới 1923. Năm 1919, ông vô SFIO, Đảng Xã Hội Pháp.
Hình 1: Đại hội Đảng tại Tours,1920, ông Hồ bỏ phiếu chấp thuận SFIO
gia nhập Đệ Tam Quốc Tế.
Một người thời
đó đã miêu tả ông: Trong con người này có chất hề Charlot - vừa tếu vừa
buồn.
Il y avait dans sa personne quelque chose de chaplinesque - à la fois
comique et triste.
Hình 2: Ông Hồ lúc này là Chủ Tịch nước, trở lại Pháp vào mùa hè 1946,
và được đón tiếp theo đúng nghi lễ bởi President du Conseil, Georges
Bidault.
Duras, L'Indochinoise.
Người Đẹp Đông Dương.
Hồi em 16.
Chính tại Đông
Dương mà Marguerite Duras đã trải qua một tuổi thơ hoang dại, đau đớn,
rã rời.
Một Đông Dương
mà những trang sách kéo mãi nàng về...

Lối vào con phố Catinat

Những ống khói tầu mệt lả
[Hình từ số báo Lịch Sử đã dẫn]