
Simone Weil
Sự Câm
Lặng
|
Thánh
Simone – Simone Weil
“We
must prefer real hell to an imaginary paradise”
Simone Weil
(Phải chọn địa ngục thực, thay vì một thiên đường dởm).
“Không thành công cũng thành nhân”
Nguyễn Thái Học
George
Steiner, trong bài viết Thánh Simone – Simone Weil, có nhắc tới truyền
thuyết, theo đó, Plato đã nói về Diogenes: “Ông ta là một Socrates phát
khùng” (He is Socrates gone mad). Ông tự hỏi, liệu
có thể áp dụng câu nói đó vào trường hợp Simone Weil?
Nhà xuất bản Gallimard, tủ sách Quarto vừa cho phát hành (1999)
tác phẩm của Simone Weil; gồm 55 bản văn, bài viết,
thư từ trao đổi.
Sinh tại Paris, ngày 3
tháng hai 1909. Tự huỷ mình bằng cách nhịn ăn, Simone Weil mất ngày 24
tháng tám 1943, tại London, nơi bà tham gia lực lượng kháng chiến Pháp.
Triết gia, sử gia, nhà huyền học, Simone Weil (1909-1943) đã trải qua
những năm tháng đen tối của thế kỷ. George Steiner cho rằng, khí hậu
thế kỷ sẽ không thể hiểu được, nếu thiếu sự đóng góp của Simone de
Beauvoir, và Annah Arendt, nhưng trên hết vẫn là của Simone Weil. Như
Marx, bà là triết gia luôn quan tâm tới điều kiện lao động mang tính
tâm lý, xã hội, thể chất, chính trị, và luôn cả triết học, của người
công nhân, hay là thân phận đổ bát mồ hôi kiếm miếng ăn của đàn ông đàn
bà và trẻ em trên thế giới, dưới cái nhìn háu háu của con quái vật nhà
máy. Đây là một trong những ý niệm nữ hoàng (notion reine), ý niệm về
lao động, được coi như là chủ chốt trong lý thuyết về tri thức của bà:
“cái thực chỉ có được bằng trầy trật, bằng cố gắng, tức là bằng lao
động. Cái thực là cái cưỡng lại chúng ta” (Le réel est ce qui nous
résiste). Từ đó bà cho rằng: Những người thợ biết hết, nhưng ngoài lao
động, họ không biết rằng họ đã sở hữu đạo lý làm người (la sagesse).
Giấc mộng về con người hoàn toàn (l’homme total) của Marx, được Simone
Weil diễn tả như sau: “Chúng ta muốn đem đến cho lao động chân tay,
phẩm giá mà nó có quyền được hưởng; bằng cách đem đến cho người thợ đầy
đủ trí tuệ, thay vì làm mà chẳng hiểu gì hết; và dí vào tận tay trí
tuệ, cái vật dụng của chính nó, bằng cách đẩy trí tuệ tiếp xúc với thế
giới, thông qua lao động.”
Sau đây là trích đoạn, bài giới thiệu của Florence de Lussy, người phụ
trách xuất bản toàn bộ tác phẩm của Simone Weil:
Một hình tượng đen, vàng ròng, hơi khác thường (une figure noire, et or
– siêu nhân, surhumaine, theo như một vài người – vừa cuốn hút, vừa xô
đẩy, đó là Simone Weil dưới mắt người đương thời là chúng ta. Ngay từ
khi bà còn sống, (đã chọn lựa thái độ) một mình chống tất cả, gây xáo
trộn, bực bội, tạo bực bội (scandale), và [cũng tạo nên] sự cuốn hút
mãnh liệt.
“Thiên tài là một thói quen mà một vài người sử dụng” (Le ‘génie’ est
une habitude que prennent certains. Valéry). Kém ông anh ba tuổi; André
Weil, nhà toán học lừng danh mất tích vào ngày 5 tháng tám 1998; ngay
từ nhỏ, bà cũng có những thiên tư kỳ lạ, và đau khổ vì chúng. Tới tuổi
thành niên, nghĩ mình vô tài, bà quá đỗi thất vọng và chỉ thoát ra
được, nhờ điều gọi là “một cú đảo chính trí thức”: đồng hóa thiên tài
với ham muốn chân lý, hoài hoài, bền bỉ. Bà tin rằng, “bất cứ một con
người nào, cho dù chẳng có một chút xíu thiên tư, [cũng có thể] vào
được vương quốc chân lý dành cho thiên tài, nếu, và chỉ nếu, người đó
ham muốn, và luôn luôn cố vươn tới, đạt cho được chân lý.”
Là một học trò cưng của Alain; ông thầy nhận ra bà luôn luôn vượt đồng
bạn, làm đồng bạn thất vọng, ngỡ ngàng. Simone Pétrement đã nhận xét về
bạn mình: Bà đã vội sống, và quá hối hả (qu’elle était pressée de vivre
et qu’elle a couru trop vite). Sau này, khi đụng đầu với thế giới tâm
linh, bà bước đi bằng những bước bẩy dậm, và chẳng còn ai theo kịp nữa…
Bí mật của bà vượt ra khỏi những tài năng số một, và luôn cả những
người yêu thương bà.
Qua
cuốn Simone Weil, Tác Phẩm nói trên, bà đã từng có ý định tới Đông
Dương vào cuối năm 1938.
Quan điểm chống thực dân thuộc địa của bà được diễn tả qua hai bài viết
trong cuốn kể trên, Những dữ kiện mới mẻ về vấn đề thực dân thuộc địa
trong đế quốc Pháp (1938), và Về vấn đề thực dân thuộc địa trong tương
quan với số mệnh của dân tộc Pháp (1943). Ngoài ra còn những bài viết
được Louis Roubaud gom lại thành một cuốn nhan đề: Việt Nam. Bi kịch
Đông Dương (nhà xb Valois, 1931). Tất cả những bài viết về chủ nghĩa
thực dân thuộc địa, trừ bài cuối (1943), sau được nhà Gallimard xuất
bản, trong Toàn Tập II, 1989.
Qua
bài giới thiệu, của D.C., Simone Weil quan tâm đến vấn đề thực dân
thuộc địa rất trễ, thời gian 1937-1938. Nhưng liền đó, đây là một trong
những mối âu lo lớn của bà. Thái độ chống đối của bà không phải chỉ là
một trong số những đề tài, nhưng bà đẩy nó tiếp cận với những vấn đề
khái quát hơn, đó là nghiên cưú về sự áp bức thợ thuyền và thân phận
đớn đau của con người. Và đây là phát hiện lớn lao của Simone Weil, khi
bà nghiên cứu về yếu tính của cái gọi là sự kiện thực dân thuộc địa:
“Những vấn đề của thực dân thuộc địa đặt ra trước hết bằng những từ của
sức mạnh. Thực dân thuộc địa hầu như luôn luôn bắt đầu bằng cách biểu
dương sức mạnh, dưới dạng ròng của nó, tức là chiến thắng, chiếm đoạt”
(Les problèmes de la colonisation se posent avant tout en termes de
force. La colonisation commence presque toujours par l’exercice de la
force sous sa forme pure, c’est-à-dire par la conquête).
Theo
người giới thiệu, chính khởi nghĩa Yên Bái khiến bà quan tâm tới số
phận người Việt, nói rõ hơn số phận người dân thuộc địa của Pháp. Bà
như chết sững trước sự độc ác của đám người Pháp cầm quyền tại Việt
Nam: 150 án tử hình, hàng ngàn người bị xử bắn, và hàng ngàn người bị
cầm tù. Simone Weil hết sức quan tâm đến một số bài viết, về số phận
người Việt (khi đó còn gọi là Annamites), trên tờ Người Paris Nhỏ (Le
Petit Parisien), ngay sau khi vụ khởi nghĩa Yên Bái xẩy ra và bị dập
tắt trong vòng hai tuần lễ. “Tôi không bao giờ quên được giây phút mà,
lần thứ nhất trong đời, tôi cảm và hiểu được bi kịch thực dân thuộc
địa” (“Je n’oublierai jamais le moment ó, pour la première fois, j’ai
senti et compris la tragédie de la colonisation).
Câu
‘châm ngôn khủng khiếp”, dịch qua tiếng Anh ở đầu bài viết, “We must
prefer real hell to an imaginary paradise”, là từ bài viết của G.
Steiner, về Simone Weil, in trong No Passion Spent, Mê Đắm Chẳng Hoài,
(nhà xb Yale University Press, 1996).
Trong
toàn tập Simone Weil còn có một tài liệu về vụ khởi nghĩa của Nguyễn
Thái Học và Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Yên Bái (1930): phóng ảnh tờ
truyền đơn bằng tiếng Pháp, yêu cầu thả những nhà ái quốc bị tuyên án
tử hình:
Những người vô sản và bị áp bức,
Hãy ngăn chặn những tội ác của đế quốc!
Những tên thực dân sát nhân,
Hãy trả tự do cho 56 người của chúng ta,
bị kết án tử hình tại Yên Bái.
Và tất cả những tù nhân chính trị!
Hãy giải phóng Đông Dương.
(Tổ
chức) Những di đân Đông Dương tại Pháp.
|