|
|
Le Nouvel
Observateur. -
Selon vous, Auschwitz oblige à penser
la
«négativité» de l'humain. Que voulez-vous dire par là?
Imre
Kertész. -
L'Holocauste
est différent des autres génocides. Parce qu'il a eu lieu au sein de la
civilisation chrétienne. Ce qui est arrivé a ruiné de manière
spectaculaire
toutes les valeurs qui avaient cours jusqu'alors. C'est rare d'assister
à un
traumatisme humain universel de cette nature.
Theo
ông, Lò Thiêu bắt buộc
chúng ta phải nghĩ đến cái “tiêu cực” của con người. Liệu ông có thể
nói rõ
thêm?
Lò Thiêu khác hẳn
những vụ
làm cỏ người khác. Bởi vì nó nằm ngay ở trái tim của nền văn hóa Ky tô.
Nó làm
cỏ thật là gọn gàng, và thật là ngoạn mục tất cả mọi giá trị mà con
người chắt
chiu, gom góp, nhặt nhạnh… cho tới lúc đó.
Thật
hiếm hoi khi được dự
phần vào cái cú đau thương tuyệt vời như thế!
*
Ui
chao cái lũ Yankee mũi tẹt
đã lấy đi của dân Mít chúng ta giấc mơ đẹp nhất, kể từ khi có giống dân
Mít,
khi đầu hàng Cái Ác Bắc Kít, Con Quỉ Chuồng Lợn, khi gục ngã trước Phồn
Vinh
Giả Tạo, tức cứt của Mẽo, khi lũ Yankee mũi lõ phải bỏ của chạy lấy
người, và
bây giờ tiếp tục ăn cứt của Mẽo, và của Tẫu, khi nhường biển, nhường
núi cho
chúng.
Bởi vì cái cú Lò Cải Tạo thì
là cũng nằm ở ngay tim nền văn hóa Mít, tức nền văn hóa đồng bằng sông
Hồng. Và
cái ngày 30 Tháng Tư cũng làm cỏ sạch mọi giá trị mà dân Mít chắt
chiu dành dụm… 30 Tháng Tư phát sinh Con Bọ, Con Ruồi, Hậu Môn Thế
Giới…
Lò Thiêu là trường học của tôi.
Thằng cha Gấu Bắc Kít cũng có thể nói như vậy. Trường học của Gấu, là
Cái Ác Bắc Kít, đích thị nó đẻ ra Lò Cải Tạo!
*
N. O. - Le titre de votre
ouvrage, «l'Holocauste comme culture», n'est-il pas provocateur?
I.
Kertész. - En 1992, j'ai
reçu une invitation de l'université de Vienne pour un colloque sur Jean
Améry
[opposant au régime nazi et rescapé d'Auschwitz qui s'est suicidé en
1978]. Je
n'avais jamais entendu son nom. Je me suis donc empressé de lire
plusieurs
livres, que j'ai trouvés fantastiques. J'ai pris le risque de dire
qu'Auschwitz
et l'Holocauste faisaient totalement partie de notre culture, au même
titre que
notre langue, notre musique, notre littérature. A ma grande surprise,
cet essai
n'a pas été mal interprété, ni mal accepté.
Tít
cuốn sách của ông, “Lò
Thiêu như văn hóa”, coi bộ gây hấn dữ?
Vào
năm 1992, tôi nhận được lời
mời tham dự một cuộc nói chuyện về Jean Améry [chống Nazi, thoát Lò
Thiêu, và tự
sát vào năm 1978]. Tôi chưa hề nghe tên ông ta. Thế là tranh thủ đọc,
và thấy tác
phẩm ông ta thật quái. Thế là tôi liều cùng mình, khi phán ẩu, Lò Thiêu
hoàn toàn
có phần đóng góp hách xì xằng của nó trong văn hóa của chúng ta, chẳng
thua gì
của ngôn ngữ, âm nhạc, văn học. Lạ làm sao, bài tiểu
luận của
tôi không bị hiểu sai đi, hay không được chấp nhận. (1)
(1)
Tôi đã nói nhiều lần
là Jean Améry – với quyển Vượt Quá Tội
Ác Và Hình Phạt - Khảo luận để vượt lên cái không thể vượt được -
Par-delà le
crime et le châtiment. Essai pour surmonter l'insurmontable, Actes Sud,
1995 -
là “vị thánh của Holocauste”. Đó là một nhân vật tột cùng. Ông đi đến
cái tột
cùng, không tự che đậy, biết rằng tất cả những điều này sẽ phải trả giá
bằng
cuộc tự sát.
Kertész
trả lời Le Monde
Sebald
có một bài viết thật tuyệt về Améry: Chống bất phục phản. Tin Văn sẽ
post trong những kỳ tới.
Chúng ta phải cố làm sao đọc mấy tay này, để hiểu thêm về những đấng ăn
cướp Yankee mũi tẹt!
*
N. O. - Vous expliquez avoir
mieux supporté le traumatisme des camps de concentration que des
écrivains comme
Romain Gary, Jean Améry ou Primo Levi parce que vous avez ensuite vécu
sous le
communisme. N'est-ce pas paradoxal?
I.
Kertész. - Enfant, je
n'avais connu qu'un régime totalitaire. Du coup, quand je suis revenu
en
Hongrie, ce n'était pas si difficile pour moi de comprendre ce qui
était en
train de se tramer. Les indices étaient les mêmes. J'ai vu comment on
transformait l'humain en rouage d'une machinerie. J'ai vécu
l'insurrection de Budapest en 1956. Dans
ces situations, personne ne veut réfléchir, on veut juste vivre. Tout
était
mensonge, le monde entier était mensonge.
Mais
la plupart ont gardé la
raison dans cette absurdité. Moi, j'avais le sentiment que mon identité
était
déformée, que j'avais perdu ma normalité. Mais je n'arrivais pas à en
trouver
l'explication. Je me demandais si mon «anormalité» était devenue la
normalité.
Ou si j'étais devenu un autre.
Ông
viết, ông chịu được cú thương
đau Lò Thiêu bảnh hơn mấy đấng quí văn hữu như là Romain Gary, Jean
Améry hay
Primo Levi, ấy là nhờ ăn dầm ở dề sau đó với chủ nghĩa CS. Nghe quái
quá, ông có
thấy không?
Từ
khi còn là một đứa con nít,
là tôi đã hưởng mùi toàn trị rồi, và chỉ biết có nó. Thành thử khi
thoát Lò Thiêu,
trở về Hung, chẳng có gì là khó khăn đối với tôi, để mà hiểu chuyện gì
đang xẩy
ra. Y chang Lò Thiêu. Tôi chứng kiến bằng cách nào con người bị guồng
máy toàn
trị nghiền nát. Tôi đã trải qua những ngày Budapest nổi dậy vào năm
1956. Trong tình hình
như thế, chẳng ai muốn suy nghĩ, chỉ muốn sống, muốn toàn
mạng. Tất
cả là dối trá, toàn thế giới là dối trá, Nhưng khá đông đã giữ được lý
trí
trong phi lý. Tôi, tôi có cảm tưởng cái gọi là căn cước, nhân cách của
mình bị
biến dạng, tôi đã mất đi cái bình thường của mình. Nhưng tôi không
sao kiếm
ra lý do tại làm sao. Tôi tự hỏi chính mình, hay là cái "bất thường"
của
mình trở
thành bình thường. Hay là tôi đã trở thành một kẻ khác.
*
Ui
chao, đọc một cái, là nhớ ra cái tuổi trẻ Bắc Kít của Gấu, và cám cảnh
những
đấng con nít những đời sau của đất Bắc, khi Gấu đã bỏ chạy
thoát vào Nam.
Quái
làm sao, bỗng nhìn ra hình ảnh Sến Cô Nương đang cắm cờ lên thành phố
Pleiku! (1)
(1) Anh đi chiến dịch Pờ Lê...
Bỗng
nhìn thấy em nào, đêm qua cũng mơ gặp Bác Hồ!
*
Ra khỏi Lò Thiêu là ông
cảm
thấy cần viết liền tù tì?
I.
Kertész. Không, làm gì có
chuyện hăng tiết vịt như thế. Thoạt đầu tôi làm ký giả, nhưng Đảng chừa
tôi ra.
Bao vây kinh tế như đám Nhân Văn ấy mà. Thế là tôi đành viết ba tuồng
cải luơng.
Nó đã cứu tôi khỏi chết đói. Một người bạn mớm ý, tôi viết đối thoại.
Ban
ngày ông viết tuồng cải
luơng ba xu, ban đêm viết tiểu thuyết về Lò Thiêu?
Thì
cũng một kiểu hồn ma bóng
quế, Liêu Trai Chí Dị, đêm mơ Hà Nội dáng Kiều thơm! Nhưng lành mạnh.
Nhờ vậy mà
sống nổi dưới chế độ khốn kiếp đó.
*
Ui
chao, đọc một cái, là nhớ ra cái tuổi trẻ Bắc Kít của Gấu, và cám cảnh
những
đấng con nít những đời sau của đất Bắc, khi Gấu đã bỏ chạy
thoát vào Nam.
Quái
làm sao, bỗng nhìn ra hình ảnh Sến Cô Nương đang cắm cờ lên thành
phố...
Pleiku! (1)
(1) Anh đi chiến dịch Pờ Lê...
Bỗng
nhìn thấy em nào đêm qua cũng mơ gặp Bác Hồ!
Lò Thiêu như Văn hóa
Tại
sao trộn lẫn chuyện tiểu
sử, đời tư với chuyện phịa trong những cuốn sách của ông?
Thật
vô phương miêu tả Lò Thiêu.
Một nhiệm vụ bất khả. Ngược lại, người ta có thể tả những hậu quả về
đạo đức, và
về nhân văn của Lò Thiêu. Tôi hiểu như thế này, phải miêu tả cái nỗi sợ
hãi trừu
tượng, như chúng ta cảm thấy nó, khi đọc Kafka. Trong Không Số Kiếp, tôi gặp tình
trạng đó, một khi mà con người bị tước đoạt cái sống của mình, cái căn
cước của mình. Đây là
sự thiếu vắng của chính cái gọi là số phần. Primo Levi, ông ta là một
nhà nhân
bản. Một người cảm thấy tởm lợm vì Lò Thiêu, về mặt đạo đức. Tôi,
không.
Với tôi, Lò Thiêu là một trường lớp.
Ông có trở lại Auschwitz?
Một
lần, vào năm 1999. Lò Thiêu
trở thành điểm du lịch. Có những kỷ vật bảo tàng, những điêu tàn lò
thiêu người,
và những kẽm gai trại tù. Nhưng cú đập mạnh nhất, là cái gọi là sự
thường trực
của những nơi chốn. Khi bạn leo lên một cái tháp và nhìn một cái nhìn
toàn cảnh,
bạn hiểu ra liền tù tì cái gọi là Lò Thiêu, nói rõ hơn, Auschwitz
được sử dụng vào việc gì. Cú đập mạnh nhất, cái sức nặng nặng nhất,
chính là cái
bầu khí Lò Thiêu, với những đường song song vạch ra thành những khu
trại, hàng rào
kẽm gai, những con đường, và những ống khói. Tất cả thì là như thế đó,
vẫn còn
như thế đó. Người ta có thể hích hích cái lỗ mũi, và ngửi ra những dấu
vết.
*
Tại sao mấy
anh Yankee mũi tẹt lại không biến những
trại tù nhốt Ngụy ngày nào thành những điểm du lịch? Chắc chắn là ăn
khách hơn địa
đạo Củ Chi, Bảo Tàng Tội Ác Mỹ Ngụy!
Tờ Người Kinh Tế, trong bài viết "Từ
phiá bên kia, quá nầm mồ" điểm cuốn "Ai sẽ viết lịch sử của
chúng ta: Tái khám phá hồ sơ ẩn giấu từ Ghetto Varsaw", của Samuel D.
Kassow, cho rằng, chế độ Nazi thành công trong việc làm cỏ hàng triệu
người Do Thái, nhưng không thành công trong việc huỷ diệt lịch sử của
họ. Gấu này tin rằng, điều này cũng đúng, đối với đám VC, và cái lịch
sử mà chúng muốn huỷ diệt, của Miền Nam trước 1975.
*
Ông
viết bằng tiếng Hung, nhưng
sống ở Bá Linh. Tại sao?
Viết
chúng bằng tiếng Hung, mà
lại viết về Lò Thiêu, là bằng thứ ngôn ngữ không được chấp nhận. Người
Hung bị
tổn thương nặng nề trong cái gọi là tình cảm quốc gia, thành thử khó
khăn vô cùng
khi bàn bạc chuyện Lò Thiêu bằng tiếng Hung. Đó là một dân tộc phải nói
là hàm
hồ, mâu thuẫn, yêu ghét không rõ rệt. Một phía, họ dựng đài tưởng niệm,
vinh
danh những nghệ sĩ của họ, và một mặt khác, họ đếch thèm đọc, bằng mọi
cách, không
đi vô những nghệ phẩm. Nhà soạn nhạc vĩ đại Béla Bartók luôn luôn là đề
tài chế
diễu ở
Hung, và sau cùng bị đám phát xít xua đuổi. Dưới thời kỳ Staline, người
ta chỉ
chơi độc những bản nhạc vô thưởng vô phạt [non atonales] của ông! Người
Hung chẳng
bao giờ nhận ra ông, trong khi nhạc của ông được chơi ở Berlin,
nhiều hơn là ở Budapest.
Tôi rất yêu Berlin.
Một thành phố cởi mở, và văn hóa. Cái nét quyến rũ tuyệt vời của Berlin, đó là, không giấu
diếm quá khứ.
Còn
tụi Mẽo? Họ có khoái đọc ông?
Không số kiếp đúng ra là ra lò
tại Mẽo vào năm 1995, nhưng nhà xb nấn ná đúng một năm, và khi nó lò mò
ra mắt
thì là cùng lúc với cuốn “Những đao phủ tự nguyện của Hitler” (2); đề
tài của nó, coi toàn thể dân Đức đều có tội đồng loã với Nazi, thành
thử, cuốn
sách của
tôi bỗng trở thành… vô hại, nếu không muốn nói thừa thãi!
Như
bạn biết đấy, dân Mẽo chỉ
khoái đọc chuyện bùi lỗ tai, đẹp con mắt! Họ đã từng phát giải [the]
National
Jewish Book Award cho Binjamin Wilkomirski, một tay sống sót Lò Thiêu,
kể chuyện
đời mình từ khi còn nhỏ đã bị tống vô trại tù Majdanek và
Auschwitz, và chỉ ít lâu sau đó,
thì mới ngã ngửa ra là tay này phịa! Tôi đã từng được Elfriede Jelinek
[Nobel văn
chương] mời đi tham dự buổi nói chuyện và trình làng tác phẩm của anh
ta, tại một
nhà hát ở Vienne, và tôi bảo bà xã: Tay này phịa! (1)
Nhưng,
như vậy đấy, tụi Mẽo chỉ thích nghe những lời dối trá.
Những
tiểu luận của ông còn là
suy tưởng về sự kiện là Do Thái mà đếch cần tin tưởng…
Người
ta thật khó mà tìm thấy
sự bình an. Người ta bị
xâu xé. Mọi chuyện đều trớ trêu. Một tên Do Thái sống
ở Âu Châu thì không thực sự còn là Do
Thái, bởi
vì có một nhà nước Do Thái sẵn sàng vơ vét
hết tất cả những người sinh ra là Do Thái. Tôi chẳng bao giờ là công
dân Do Thái.
Tôi chẳng bao giờ có niềm tin tôn giáo. Tôi sống ở Âu Châu và coi mình
là công
dân Âu Châu. Bởi vì nếu có một hy vọng độc nhất, thì đó là Âu Châu. Tôi
yêu văn
hóa đó. Tôi tin là tôi đã viết một tác phẩm Âu Châu. Và trong cái sự
xâu xé vì
mình là một tên Do Thái, tôi cố gắng làm bật ra từ đó một "mô típ" văn
chương. Nhưng
chớ quốc gia, chớ cuồng tín, chớ chính trị.
Chính
vì lý do này mà ông tâm
đắc với Camus?
Tôi
yêu Kẻ Xa Lạ. Đúng là thứ
văn chương can đảm, cơ bản. Đúng là một cuốn sách lớn.
Ông
đang viết gì thế?
Tôi
đang viết cuốn cuối cùng
của tôi, về đề tài, phải chịu chết thôi!
Trang
Kertesz
(1) Tin
Văn đã giới thiệu tay
này:
Người
đàn ông có hai cái đầu
*
(2) Địa ngục đã làm việc
ra sao.
Trong cuốn "Những Đao Phủ Tự Nguyện của Hitler: Những con người Đức
bình
thường và Lò Thiêu Người" (nhà xb Knopf, 622 trang, 1996), Daniel Jonah
Goldhagen đã đưa ra một cái nhìn mới mẻ về bản chất chủ nghĩa bài Do
thái. Ông
nghiên cứu cách phát triển của thế kỷ 19, theo đó, đã cung ứng một xã
hội đấy ứ
hận thù Do thái, sẵn sàng, tự nguyện để được động viên vào bất cứ biện
pháp,
hành động nào chống lại Do thái, và hỗ trợ trò giết người hàng loạt sau
đó. Ông
tin tưởng, trái với quan niệm thông thường, vẫn được chấp nhận, theo
đó, đại bộ
phận những người Đức bình thường đã "bất bình" với chủ trương bài Do
thái của Nazi, nếu họ phải tham gia là vì quá sợ hãi, do sức ép của xã
hội, một
sự vâng lời thái quá...
Không
phải như vậy. Đa số đã
chia sẻ trò giết người với Hitler, tự nguyện tham gia làm đao phủ. Việc
cần
thiết phải huỷ diệt Do thái là rõ ràng, đối với tất cả, tiếp theo quan
niệm Do
thái là kẻ xâm lăng, ngoại lai, đối với cơ cấu xã hội Đức.
Khi
cuốn sách được xuất bản
tại Hoa Kỳ, nó đã gây một phản ứng thù nghịch rất dữ dội tại Đức, trong
cả hai
giới truyền thông và sử học. Trớ trêu là, khi những bản dịch Đức ngữ
đầu tiên
xuất hiện, tháng Tám 1996, tất cả được bán sạch, vài tuần sau, 130 ngàn
ấn bản
được tung ra. Tháng Chín, 1996, khi tác giả xuất hiện tại Đức, chuyến
đi
"chào hàng" của ông đã là một "succès fou": Goldhagen đã
chinh phục Đức quốc! Trong vòng 10 ngày, giở bất cứ một tờ báo, mở bất
cứ một
chương trình TV là đều thấy bộ mặt bảnh trai của nhà khoa học chính trị
trẻ
tuổi của Harvard ("Ông ta trông giống như Tom Hanks"). Buổi thảo luận
về cuốn sách, lần đầu được tổ chức tại Hamburg,
con số tham dự là 600 người. Lần chót tại Munich,
2500 vé, 10 Đức mã một, bán sạch. Công chúng Đức đến để nghe chính điều
tác giả
nói, trong 600 trang nguyên bản, 700 trang dịch bản, tóm tắt là: Lò
Thiêu Người
chỉ xẩy ra tại Đức, nhập thân vào chế độ Đệ Tam Reich, bởi vì đó là
cách các
người đã là (you were the way you were). Các người làm điều đó, chỉ các
người
thôi, bởi vì các người là một trong những quốc gia bị vò xé bởi lòng
thù hận,
phải huỷ diệt Do thái, và đều là đồng lõa, một khi thời gian chín mùi.
Đây
là một người
(1)
Tin
Văn đã giới thiệu tay
này:
|