*








*

Trên đây là cảnh Ông Hổ vặn cổ 1 nhà văn Mít, thuộc diễn đàn Da Mùi hay Hạ Vệ!

Độc giả TV chắc còn nhớ, câu chuyện, 1 ông hổ, mê văn chương, và mê 1 văn nhân quá - thí dụ GCC! - bèn hóa thân làm người, và làm bạn với vị văn nhân, thực sự là làm thằng bồi, để hàng ngày nghe văn chương.
Thế rồi, một bữa, ông chủ ghé 1 diễn đàn văn học, Hạ Vệ, hay Da Mùi gì đó, và bọn này mở tiệc đãi, thi nhau xổ thơ, văn.
Lúc đầu thì ông hổ cố chịu, sau chịu không nổi, năn nỉ, thôi đi, tha cho tôi.
Lũ kia đâu chịu nghe, càng xổ tiếp.
Thế là ông hổ điên lên, lắc mình 1 phát, biến thành hổ, quơ chân quạt chết hết, rồi cúi lạy vị văn nhân, bỏ đi!

Note: GCC kiếm ra truyện này rồi. Miêu Sinh. Ly kỳ hơn nhiều, so với cái mẩu mà Gấu nhớ được.

Trong chợ sách, ở bên Tây, DCT ca ngợi hai tác giả cùng có mặt, Bảo Ninh, và Thuận.
Bảo Ninh, thì ‘xưa rồi Diễm ơi’, nhưng Thuận, với Chinatown, theo tôi, không phải là cõi văn Mít.
Phải coi nó là một tác phẩm ngoại, ngay cái tên của nó, đã cho thấy.
Nếu coi đây là hai tác phẩm tiêu biểu, thì sẽ có một lời giải thích liên quan tới cả hai:

Chính cái sự bế tắc của Bảo Ninh, và cùng với nó, văn học Mít sau 1975, đẻ ra thứ văn chương ngoại lai, tả pí lù Chinatown.

Những đứa trẻ bị những đại gia phá trinh, những người dân Mít bị chà đạp, mất nhân phẩm, những Lê Công Định, thí dụ, không hề có mặt ở trong Chinatown.
Thứ ngôn ngữ ở trong đó, không chấp nhận họ.

Những thể loại văn học mà một khi mất nội dung xã hội, họ bắt buộc phải sử dụng chúng nhằm tránh né khó khăn, và thất bại, khi muốn vươn tới những xã hội khác, những ngôn ngữ khác.
Câu trên, có thể áp dụng cho Chinatown, và rất nhiều tác phẩm khác, kể cả thứ viết cho nhi đồng, như Vừa nhắm mắt vừa mở cửa, thí dụ, của một tay giả đò làm con nít, trong khi giả đò nhắm mắt coi phim sex diễn ra nhan nhản trong xã hội. (1)

The Tiger Guest

Of P'u Sung-ling, very little is known, except that he failed his examination for a doctorate in letters in 1651. Thanks to that lucky disaster, he dedicated himself entirely to literature, and we have the book that would make him famous. In China, the Liao-chai occupies the place held by The Thousand and One Nights in the West.

Về Bồ Tùng Linh, chúng ta chỉ biết tí ti, ngoại trừ chi tiết thú vị này, ông đi thi vô Đại Học Y Khoa, Viện Đại Học Xề Gòn, rớt, thế là bèn dốc hết đời mình vô văn chương, nhờ cú thất bại thê thảm này mà nhân loại có được bộ Liêu Trai Chí Dị.

Ui chao lại nhớ đến thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, chỉ mong đậu tú tài, để lấy được người đẹp. Nhờ rớt, mà thành thi sĩ!

Anh I êu, Ừ, Anh I êu!

Ừ thì Ừ!

Tuyệt!

**

*


Đệ nghe thế đủ rồi, cái thứ văn chương ấy chỉ nên đem về đầu giường đọc cho vợ nghe thôi. Ở chỗ đông người nhai nhải mãi chán lắm.