|

Tạp Ghi
|
Của Chuột và Gấu
Kỷ niệm về chuột của
Gấu, càng già, càng cận kề cái chết, Gấu càng mê, và càng mê càng muốn
giữ riêng cho mình, chẳng muốn kể cho ai nghe.
Viết là chết.
Kể là mất.
Nó là một trong vài kỷ niệm, đếm trên đầu ngón tay,
của Gấu.
Nhân Xuân con chuột, bèn dốc túi, cạn láng, làm canh
bạc chót.
Phun ra hết!
*
À bout: Cạn láng.
Bao năm Gấu cháy
hoài, như ngọn đèn dầu lạc,
Vẫn giấu ở trong tim
một bóng hồng
Và nếu trái tim của ngọn lửa này, là bóng hồng chẳng hề bị trấn áp
Đêm đen mơ mòng giùm Gấu giấc mơ bất biến
*
Đi và về cùng một nghĩa
như nhau, Garcia Marquez miêu tả chân lý này thật là tuyệt vời, và ông
dùng nó để mở ra cuốn tân thánh kinh, Trăm Năm Cô Đơn. Cái anh chàng
đứng trước đội hành quyết, và bỗng nhớ đến cái cảm giác, lần đầu tiên
được sờ tay vào một cục nước đá.
Gấu cũng đã từng nhớ hoài, cái lần đầu tiên, thằng bé nhà quê là Gấu
được ra Hà Nội, và được ăn một cây cà rem. Cái cây cà rem này cũng thật
đáng nhớ, ấy là vì, không phải bà cụ Gấu bỏ tiền ra mua cho, mà là một
thằng con của người chủ nhà, một gia đình bà cụ quen biết.
|
|