Giữa
Độc Giả
và Tin Văn
Rợp Bóng Greene
|
Rợp bóng Greene
Shades
of Greene
Graham Greene,
whose centenary is next month, was a more
ethically complex novelist than is usually remembered, argues The Quiet
American, his love story set in the chaos of 1950s Vietnam, shows him
to be the
greatest journalist there ever was..
Saturday
September 18, 2004
The Guardian
12.10.2004
Nguyễn Quốc Trụ
Về bài dịch
“Greene còn toả sáng”.
Có một câu
Phạm Toàn sơ ý dịch ngược hẳn nghĩa. Câu này rất quan trọng, theo tôi.
Câu đó nguyên
văn:
When Pyle
interrogates Fowler as to what, if anything he believes,
he says "Oh, I'm not a Berkeleian. I believe my back's against this
wall. I believe there's a Sten gun over there." Pyle replies, "I didn't
mean that."
Greene's work
does mean exactly that.
Bản dịch:
Khi Pyle tra
hỏi Fowler rằng anh có niềm tin không và anh tin vào
cái gì, thì anh ta nói "Ôi, tôi đâu có là người (duy tâm chủ quan - ND)
như Berkeley. Tôi tin rằng tôi đang tựa lưng vào bức tường này. Tôi tin
rằng có khẩu tiểu liên nhăm nhăm đâu đó." Pyle nói lại, "Tôi không định
hỏi điều đó."
Tác phẩm của
Greene không hoàn toàn như vậy
Câu trên do sơ
ý [thêm chữ “not”] mà thành ra ngược hẳn lại ý của
toàn bài viết. Điều Zadie Smith ca ngợi nhất ở Greene, đây là một ký
giả bậc thầy, một tay quan sát cận cảnh, “Với Greene, cái Ác nằm trong
những chi tiết, nhưng sự cứu rỗi cũng ở đó”….., “Cái niềm hy vọng ông
đem lại cho ta là kiểu hy vọng mà chỉ những ai quan sát cận cảnh mới
có. Ông bảo vệ chúng ta bằng những chi tiết, và các chi tiết tiến hành
cuộc chiến tử tế chống lại những ý tưởng to tát, mơ hồ, vô nhân tựa như
những ý tưởng của Pyle.”
Bài của Zadie,
đặt trọng tâm, là tác phẩm Người Mỹ Trầm Lặng của
Greene, điều này rất có ý nghĩa, vẫn theo tôi. Cái Ác nằm ở trong chi
tiết, và một những chi tiết đó, chính là cô gái người Việt với cái tên
Phượng.
"Phuong," I
said – which means Phoenix, but nothing nowadays is
fabulous and nothing rises from its ashes. "Phượng", tôi nói, "Phượng
có nghĩa là Phượng Hoàng, nhưng những ngày này chẳng có chi là huyền
hoặc, và chẳng có gì tái sinh từ mớ tro than của loài chim đó".
Như vậy, một
cách nào đó, tác giả đã tiên đoán ra được rằng, chẳng
có gì tái sinh, chẳng có gì to lớn đàng hoàng hơn, cho dù cuộc chiến sẽ
chấm dứt.
Ngay câu mà
Zadie trích dẫn đó, đã tiên đoán nỗi lo sợ của Greene:
“Tôi tin rằng tôi đang tựa lưng vào bức tường này. Tôi tin rằng có khẩu
tiểu liên nhăm nhăm đâu đó.”
Dựa lưng vào
tường, thì làm gì có bóng, nhưng lo vẫn lo, là những
me-xừ Pyle kia vẫn làm khổ nhân loại, nói chung, và Việt Nam ngày nào,
và Iraq ngày này, nói riêng: Người Mẽo chúng tôi tới với thiện ý cơ mà!
Thành thử vẫn
còn rợp những bóng đen giữa ban ngày, mà là do những
Thuợng Đế [Cái Tốt, tượng trưng là Ông Mẽo Pyle], chứ không phải do Ma
Quỉ gây nên.
Không lẽ chúng
ta lại mong, còn toả mãi bóng đen?
[Trích talawas]
14.10.2004
Phạm Toàn
Xin
trân trọng cảm ơn ông Nguyễn Quốc Trụ đã nhặt hộ người dịch một hạt sạn
“hơi bị to” – nói theo cách diễn đạt vui hiện thời ở Việt Nam. Đây ít
nhất là lần thứ hai tôi bộc lộ cái tật xấu đau khổ đó. Một lần trước,
dịch về triết học, nhìn chữ better beer lại khoái chí nhìn nhầm thành
bitter beer, vì theo thói quen cứ nghĩ đã nói đến bia là nói nó đắng
thì ngon mà! May mà lần đó có bạn Vàng Anh nhặt sạn giúp. Một lần nữa
xin cảm ơn, và cho tôi sửa lại câu:
Tác phẩm của Greene không hoàn toàn như vậy
thành:
Đó chính là tinh thần Graham Greene trong “Người Mỹ trầm
lặng”.
talawas: bản dịch của Phạm Toàn sẽ được sửa lại 1
ngày sau khi đăng thư này.
|