|
Đọc Thơ
Joseph
Huỳnh Văn, 1975
và
Akhmatova,
1917
Thơ Joseph
Huỳnh Văn
Mùa Cầm
Xanh
1. Cầm
Dương Xanh
Ôi khúc cầm
dương sầu quí-phái
Đàn ai
ngăn ngắt
trời tây-phương
Người lắng
mơ lên chiều
xanh vương..
Hồng tuôn
thanh-thót suốt đêm trường.
Hồng tuôn.
em trắng muốt dương tay
Thôi đã
nghìn xưa hương khói bay
Đàn im. tôi
biết làm sao thấy
Đêm qua tôi
chết quá ngất ngây
Đêm qua tôi
chết quá không hay
Đàn im, tôi
biết làm sao thấy
Réo rắt. em
tinh-khiết buông tay
Réo rắt. em
trong suốt như mây
Ôi khúc cầm
xanh sầu quí-phái
Đàn ai.
ngăn-ngắt trời tây-phương
Xanh đóa
hồn tôi xanh lá lệ
Trong vườn
tôi xanh đẫm tinh-sương.
Ôi khúc cầm
xanh
sầu
quí-phái.
Mưa trầm
xanh cầm mộ ngát xanh
2. Cầm
Nguyệt Xanh
Ai cầm dưới
nguyệt, ai như mây
Có hoa rất
lệ ngát. hiên tây...
Ai xõa tóc
xanh, ai đầm áo
Nửa đêm
ngất tạnh.
Cầm buông
dây...
Ôi nửa đêm
sầu
sầu ngất
tạnh
sầu như
cầm. nguyệt tàn về đâu...
Em hỡi! khi
tay ngà rỏ máu
thì mộ lòng
tôi cỏ
xanh rồi
Cô cho tôi
đắm thuyền năm ấy
Về đầm đìa
ngực mà ngất say
Một đêm.
tôi uống hết sông đầy
Một đêm.
tôi khóc hết thơ ngây
Không rượu
tôi về trên bến vắng
Một đêm.
tôi ngắm hết mùa trăng
Không rượu
tôi về trên bến vắng
Suốt đêm
nằm nuối tóc tơ nàng
Hồ
như
cầm dứt
dưới trăng tàn
Ai xé lòng
như nguyệt thấm mênh mang...
3. Cầm Hồ
Xanh Trầm Mình
Rất xanh,
tóc mới chấm ngang vai
Âm u, chiều
tới bên hồ đắm
Muôn trùng
thăm thẳm em ngất xanh
Xanh mi.
xanh mắt.
và xanh
tóc...
Nàng ơi
xanh đắm đuối thiên thanh.
Trong xanh
ai đắm chiều tê tạnh
Chảy khắp
giòng em rực ánh hồng
Nhương sao
trong buổi xuân xanh ấy
Xuống tóc.
em trắng xóa theo mây
Theo mây....
rồi biết
dạt phương nào
Lòng ta rồi
sẩy bước nơi nao
Con trăng
thơ dại chưa đầy tuổi
Đêm qua tự
vẫn đáy sông hằng.
Ôi một chút
chiều rất mong manh
Một chút
chiều xao xuyến đáy thiên thanh. Cầm hồ...
(Cầu mong
con trăng thơ dại kia xanh mai mãi
trong đáy
nước xanh)
Tặng Nguyễn
Đạt - đã lưu giữ cho tôi những vần lặng lẽ này.
30.8.1970
Em đẹp như
cách mạng
Em
đẹp như
cách mạng
Vành khăn
tang thắm đỏ giữa chiều vàng
Em đẹp như
nát tan
Thuở bình
minh, rạng rỡ xa nhau
Ôi vầng
dương vầng sầu
Em đẹp như
hoàng hôn đổ máu
Thầm giấu
tên chúng ta
Như một
chuyến đi xa
Người về
dưới chân sao lặng lẽ
đẹp nghẹn
ngào
Tên của
người trong trắng biết bao
Ôi vì sao ở
cuối trời ly cách
Em đắm đuối
như chuỗi
đời không gặp gỡ
đẹp bơ vơ
như giấc mơ
vội vàng tảng sáng
đẹp muộn
màng
ôi những
người kiêu hãnh chẳng ngày mai
đẹp tàn phai
vì lòng
hoài cách mạng.
1972
Cây đa bến
cũ hồn ta
Em ạ, mười
năm xa bến cũ
Lòng ta vẫn
ủ bóng trăng xưa
Nắng mưa
thuyền đã sang giòng khác
Câu hát
ngày thơ trót chạnh sầu
Nắng xế
ngang đầu đôi sợi bạc
Tình ơi tan
tác thuở ngang vai
Thương nhau
nhớ lại lời năm ấy
Mà thấy
vầng trăng cũng nghẹn ngào
Màu áo
hoàng lan hương kiếp trước
Giữa đời
ngước mắt dõi chiêm bao
Muối mặn
chưa trao ngày nhạt nắng
Miếng gừng
cay đắng tới ngàn sau
Gạo
sầu đắm
đuối nuôi nhau
Cắn đôi hạt
lệ lòng đau hỡi lòng
Bạn vắng
đường xa chiều đứng bóng
Đôi lòng
chung mộng một đời ai
Cầm tay
muốn hỏi người sơ ngộ
Ngập ngừng
nông nỗi áng mây trôi
Thôi thế
tình sau thương ý trước
Đoạn trường
nước mắt lẫn mưa rơi
Trắc ẩn nụ
cười tan tác lệ
Núi sông
xương máu một câu thề
Người đi đi
mãi chưa về
Cây đa bến
cũ hồn quê đợi chờ
Chút tình
tự thuở ngây thơ
Phất phơ
mái tóc nguyệt mờ trăm năm
1975
Joseph
Huỳnh Văn
Thơ Akhmatova
Your spirit
is clouded by arrogance
Your spirit
is clouded by arrogance
And that's
why you can't see the light.
You say
that our faith is - a dream,
and a
mirage - this capital.
You say my
country is sinful,
and I say
your country is godless.
If the
blame were ours -
everything
could be redeemed and repaired.
All around
- water and flowers.
Why bother
with this poor sinner then?
I know why
you are so terribly sick:
You are
seeking death and you fear the end.
Tâm linh
bạn bị kiêu hãnh che mờ
Nên không
thấy được ánh quang minh
Bạn nói
rằng niềm tin của chúng tôi chỉ là - mơ hão
và ảo ảnh -
kinh đô
Bạn nói đất
nước tôi là tội lỗi
Tôi nói đất
nước của bạn là vô đạo
Nếu chúng
tôi đáng trách
Mọi sự vẫn
có thể cứu chuộc và chấn chỉnh
Toàn cảnh -
nước và hoa
Vậy sao lại
lo cho kẻ tội lỗi nghèo khổ này?
Tôi biết vì
lẽ gì bạn lại bệnh hoạn ghê gớm đến thế
Bạn đang
tìm cái chết và sợ hồi chung cuộc.
Jan, 1917
Akhmatova
Có một giả
tưởng quái đản cho rằng có đau khổ mới có nghệ
thuật lớn, Đau khổ làm cho người ta mù lòa, điếc lác, tàn hại, và
thường khi,
sát nhân. [It’s an abominable fallacy that suffering makes for great
art.
Suffering blinds, deafens, ruins, and often kills]. Osip Mandelstam là
nhà thơ
vĩ đại “trước” cách mạng. Cũng vậy, là Akhmatova. Cũng vậy, là Marina
Tsvetaeva. Họ sẽ vẫn là họ, đếch cần đến cái cuộc cách mạng đó, đếch
cần dù chỉ
một biến cố lịch sử đó giáng lên đầu dân Nga: Bởi vì họ là thiên bẩm
[gifted].
Cơ bản mà
nói, tài năng đếch cần lịch sử.
Joseph
Brodsky: Ai điếu Nadezhda Mandelstam [1899-1980].
Cơ bản, tài
năng đếch cần lịch sử. [Basically, talent
doesn’t need history]. Hãy nhớ lại những tài năng tiền chiến, đếch cần
tới Mùa
Thu Lịch Sử sau đó. Thê thảm hơn, họ bị nó nghiền nát bấy, biến thành,
hoặc đao
phủ hoặc nạn nhân. Người đọc chẳng đã sửng sốt vì những cái độc cái ác
đầy rẫy
ở trong sổ Ghi của Trần Dần, chúng đâu làm cho tài năng của ông lớn
thêm lên
đâu? Một cách nào đó, phải coi hành động tiêu diệt nhóm Nhân Văn Giai
Phẩm như
là một hành động sát nhân.
Chúng ta
hãy so sánh những bài Mùa Cầm Xanh, của thi sĩ
Joseph Huỳnh Văn, được làm vào thời kỳ miền nam tương đối thanh bình,
với những
bài sau này, như Em đẹp như cách mạng [1972], hay Cây Đa Bến Cũ Hồn Ta
[1975],
là thấy rõ.
Những bài
Mùa Cầm Xanh, giống như một cõi Thiên Thai của Văn
Cao. Hai bài sau, đã nhuốm mùi trần tục: Thi sĩ sửa soạn, dọn mình, để
cùng đau
với cả một miền đất, với bạn bè của ông.
Mùa Cầm Xanh làm năm
1970, như để chào mừng Tập San Văn Chương, tờ báo của đám bạn, với ông
là Tổng
Thư Ký!
Ông,
và đám
bạn của ông có thể tự hào, Tập San Văn Chương
[1972-1974?] là "đỉnh cao" cuối cùng của văn học miền
nam, trước khi được dán nhãn phản động đồi
trụy tuốt luốt.
1972, nghĩa
là, sau Mậu Thân 1968?
Đúng như
vậy, và do đó, theo tôi, có lẽ phải đọc Mùa Cầm
Xanh theo dòng của Tống Biệt,"suối
tiễn oanh đưa những ngậm ngùi", "mấy năm năm tiên cảnh [1954-1975],
một bước trại giam".
Muối mặn
chưa trao ngày nhạt nắng
Miếng gừng
cay đắng tới ngàn sau
Và đây là
cảnh chia ly, ‘bước chân xuống thuyền nước mắt
như mưa”:
Khuya nức
nở những cõi lòng không ngủ
Đợi vì sao
dậy sớm tiễn người đi
Nguyên
bài thơ trích
dẫn ở trên, của Akhmatova, là được viết cho một người bạn sắp sửa bỏ
nước ra
đi, nhưng như Dmitri Segal chỉ ra, Akhmatova gọi xứ sở của bà là tội
lỗi, theo
nghĩa, [nó đẻ ra những tên như] Rasputin và sự thoái hóa sa đọa của
chính thế
hệ của bà.
Và còn điều
này, bài
thơ được làm vào tháng Giêng 1917, đây là thời kỳ đầu cách mạng Nga, và
tội
lỗi, vô thần [godless], là có liên quan tới đám người Bôn-sê-vích.
Bài
thơ trước đó,
Prayer, mới thật bảnh. Xuất hiện lần đầu trên nhật báo Pravo naroda
[Quyền của
Nhân Dân], vào ngày 9 tháng Chạp. Nguyên được viết như là một nguyện
cầu về
cuộc chiến 1915; nhà thơ nói, ta sẽ ôm trọn mọi khổ đau mà ông Trời
giáng
xuống, "So that the stormcloud over darkened Russia/Might become a
cloud
of glorious rays", [Để cho đám mây
bão phủ trên nước Nga tối xầm/Có thể thành áng mây dương quang chói
lọi], nhưng
qua nội dung, đây là nhằm tố cáo đám người Bôn sê vích, mà vào lúc đó,
không ai
nghĩ có thể nắm quyền lực. Bài viết đi kèm bài thơ trên nhật báo nói
thẳng ra
điều trên: "Đám Bôn sê vích đã có tiếng nói của họ. Bây giờ, là tiếng
nói
của nhân dân."
[Akhmatova,
thi sĩ, nhà tiên tri. Roberta Reeder. Nhà xb
Picador USA. NY].
Hơn
ai hết Akhmatova
hiểu rằng ý thức hệ Bôn-sê-vích chống lại mọi biểu hiện tôn giáo. Dưới
mắt
những tín đồ, những người Bôn sê vích sẽ là những kẻ huỷ diệt linh hồn
Chính
Thống Giáo của Nga. Bà hiểu rất rõ, những dòng thơ của bà mang tính tố
cáo
chính trị. Bà biết mình đang đóng vai trò của Cassandra, mà chồng bà đã
tiên
đoán về bà, số phận của Cassandra là người nhìn thấy tương lai, nhưng
chẳng ai
thèm nghe.
Với
riêng tôi, bài
thơ của Joseph Huỳnh Văn, Cây Đa Bến Cũ Hồn Ta, là cũng được làm theo
tinh thần
của bài thơ của Akhmatova, nhưng nhẹ nhàng hơn, thi sĩ chỉ nhớ tiếc:
Giữa
đời ngước mắt
dõi chiêm bao. [J. Huỳnh Văn]
Bạn
nói niềm tin của
chúng ta - mơ mộng hão [Akhmatova]
Liệu câu
thơ, "Núi sông xương máu một câu thề", là
nhắm nhắc tới câu: "Thề phanh thây uống máu quân thù", của Văn Cao?
Ngay
giữa bạn thân
của thi sĩ, chỉ mới đây, khi biết, bài thơ làm khi nào [1975] ẩn dụ của
nó mới
lộ ra.
Cũng như bài Em đẹp
như cách mạng, 1972, tức là phải sau Mậu Thân, sau Mùa Hè Đỏ Lửa, mới
làm được.
Nếu bài thơ của
Akhmatova, là giữa một kẻ sắp rời bỏ đất nước, và người ở lại, bài thơ
của
Jopseph Huỳnh Văn, cuộc bắt tay lịch sử 30 tháng Tư 1975:
Cầm tay
muốn hỏi người sơ ngộ
Thôi thế
tình sau thương ý trước
Nhưng
trước
đó, trước 1975, thi sĩ đã nhìn ra được cuộc chia
ly, giữa bạn bè:
Khuya
nức
nở những cõi lòng không ngủ
Đợi vì sao
dậy sớm tiễn người đi.
Giấc mơ về
cuộc bắt tay lịch sử giữa kẻ đi người ở sau 1975:
Và nếu trách cứ là về phần chúng tôi, những người ở lại, If the blame
were ours
- thì mọi chuyện vẫn còn có cơ cứu rỗi, và chấn chỉnh:
Người đi đi
mãi chưa về
Cây đa bến
cũ hồn quê đợi chờ.
[Tưởng
niệm Joseph
Huỳnh Văn Hiến, mất ngày 20/2/1995 tại Sài Gòn. Bạn có thể đọc thơ
Joseph Huỳnh
Văn trên báo Văn, số Tháng Hai & Ba, 2004. Hoặc trên tanvien.net].
NQT
|