"Có nhiều điều ông cụ muốn làm mà không làm được"
"Tất nhiên đã có sai sót trong quản lý đất nước, nhưng những gì đã xảy ra ngay sau chiến tranh gần như là tất yếu"
"Đã có nhiều người đòi hỏi ông cụ (Lê Duẩn) phải xử tử ác ôn của Ngụy, nhưng ông cụ cương quyết không xử tử một người nào".
"Đó là điều mà nhiều người bị bất ngờ".
Nguồn
Như thế, giải pháp chót, Lò cải Tạo, được chính ông con của Lê Duẩn thừa nhận, và ông con coi đây là tất yếu, so với giải pháp tắm máu, hoặc ít ra thì cũng phải xử tử ác ôn của Ngụy, nhưng 'ông cụ cương quyết không xử tử một người nào'.

Thành thử cái vụ ăn cướp Miền Nam, cũng là tất yếu, và cuộc chiến không phải là một vụ xuẩn ngốc nhất của lịch sử Việt Nam.

Gấu nhớ, khi còn ở trong nước, những ngày đứng bán sách báo tại sạp báo ngay trước cư xá  29 Nguyễn Bỉnh Khiêm, chắc thế, tình cờ đọc một bài trên tờ Tạp Chí Cộng Sản, cho biết, Bác Hồ, ngay những ngày đầu tiên tiếp xức với đám biệt kích Mẽo, thuộc lực lượng OSS, đã từng có ý định 'giao hảo' với Mẽo, nhưng Mẽo ngu quá, không nhận ra, và vờ đi, nên ông đành phải ngả theo Liên Xô.
Nếu Gấu nhớ không lầm, có cả mấy lá thư Bác viết gửi cho Mẽo.
Như thế, vụ ăn cướp Miền Nam, cũng là lỗi của thằng Mẽo hết.
Gấu bỗng nhớ đến Tam Quốc, và anh chàng mang bản đồ đất Thục, tính dâng cho Tào Tháo, tay này chê, đành phải dâng cho Lưu Bị!
*
Nhưng có cái câu này, của Con Ông Trùm ngày nào, Gấu này sự thực không thể hiểu nổi:
"Việc người Việt Nam ồ ạt bỏ nước ra đi chắc chắ́n có lý do từ cuộc chiến tranh ghê gớm đến độ không ai có thể cắ́t nghĩa được".

Tại sao người Việt ồ ạt bỏ nước ra đi, mặc dù chiến tranh kết thúc, mặc dù hòa bình, mặc dù... mà lại không thể hiểu nổi, thì quái đản thật.
Vụ việc ra đi đó, có liên can gì đến "chiến tranh ghê gớm đến độ...", trước đó, có liên can gì đến chuyện ai xé hay không xé hiệp định Paris, có liên can gì đến Miền Nam tốt hơn, dân chủ hơn, "người" hơn Miền Bắc?
Tất cả những chuyện đó, là quá khứ rồi.
Giả sử mấy ông yankee mũi tẹt tốt quá, thì làm sao có chuyện dân chúng bỏ đi?
Người Việt bỏ nước ra đi, là do sau 30 Tháng Tư, họ mới nhận ra một sự thực, là, thà nô lệ thằng yankee mũi lõ, còn hơn tự do với thằng yankee mũi tẹt.
Thằng yankee mũi tẹt khốn kiếp hơn nhiều!
*
Thời điểm 30 Tháng Tư 1975 của Việt Nam, nó giống hệt như cái thời điểm 1942 đối với Ba Lan.


*
Năm Thế Giới
Trong lúc Gấu đi giang hồ vặt, thì đọc tin nhà thơ Milosz mất, ngày 14 tháng Tám, 2004. Tới ngày 16 tháng Tám, sinh nhật Gấu, đến lượt hai người quen Gấu, là Ngô Mạnh Thu, và thầy Thanh Tuệ, mất.

Ngô Mạnh Thu có biết Gấu nhưng rất thân với bạn của Gấu, là đám NKL, NTV... hiện đang ở quận Cam. Gấu gặp ông lần đầu tại tòa báo Người Việt. Lần đó, ông lắc đầu, trách trí nhớ tồi tệ của Gấu, vì theo ông, cả hai đã từng gặp nhau ở Sài Gòn, từ những thuở nào.
Tuy nghe tiếng từ Sài Gòn, trước 1975, nhưng Gấu cũng gặp thầy Thanh Tuệ lần đầu ở đây.

Cái chết của Milosz làm Gấu nhớ tới từ Anus Mundi của ông.
Anus Mundi có nghĩa là hậu môn của thế giới. Theo Milosz, một người Đức đã viết ra định nghĩa này, để chỉ xứ Ba Lan, vào thời điểm 1942.
Nhưng Anus Mundi lại làm cho người đọc liên tưởng tới từ Anno Mundi, tiếng La Tinh, có nghĩa là "vào năm của thế giới" [in the year of the world], tức khi thế giới bắt đầu.
Milosz định nghĩa Anus Mundi: The cloaca of the world.
Như chúng ta đã biết, chỉ có loài vật thượng đẳng mới có cơ quan sinh dục riêng, hậu môn, nơi để bài tiết, riêng. Với loài hạ đẳng, chỉ có cloaca, tức hậu môn, dùng cho cả hai việc, làm cơ quan sinh dục và làm nơi bài tiết.
Xứ sở Balan vào năm 1942, là anus mundi, là theo nghĩa đó.

Khi Gấu mượn từ này của Milosz, trong bài viết về Nếu Đi Hết Biển của Trần Văn Thuỷ, là theo nghĩa của từ Anno Mundi, năm bắt đầu thế giới, và còn theo nghĩa năm Thượng Đế từ bỏ chúng ta, của triết gia người Do Thái, Emmanuel Levinas.
Và Gấu coi đó là năm 1975, đối với Việt Nam.
Hậu môn của thế giới.
Năm Thế Giới.
Năm "Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người". [TCS].
Năm chân lý "nước Việt Nam là một", bị lường gạt.
Bị làm nhục.
Nếu Đi Hết Biển

*
Anus Mundi. Hậu môn của thế giới.
Một người Đức đã viết ra định nghĩa trên về Ba Lan vào năm 1942. Tôi [Milosz] trải qua những năm chiến tranh ở đó, và sau đó, nhiều năm, và tôi loay hoay cố tìm hiểu, chịu một kinh nghiệm nội tâm như thế đối với một con người, điều đó nghĩa là gì.
Như nhiều người biết, triết gia Adorno nói, thật là một điều tởm lợm, làm thơ trữ tình, lyric poetry, sau [Lò Thiêu] Auschwitz, và triết gia Emmanuel Levinas coi năm 1941 là năm mà "Thượng Đế "bỏ rơi" ["abandoned"] chúng ta. Vậy mà tôi, sáng tác bài thơ "Thế Giới" và một số bài thơ khác, ở ngay trung tâm của anus mundi . Không phải sáng tác chúng trong tình trạng mù tịt, vô tri, ignorance, chẳng hề biết những gì đang xẩy ra.
Liệu tôi có xứng đáng để bị kết án như trên, vì cái chuyện đã làm thơ ngay ở hậu môn của thế giới như thế đó?
Có thể lắm. Đúng ra, có lẽ nên viết, hoặc, một bản cáo trạng, hay, tự vệ, a defense.
Kinh tởm, ghê rợn là luật của mọi sinh vật, và văn minh lo có mỗi một chuyện là, che giấu sự thực, masking the truth. Văn chương, nghệ thuật lo đánh bóng làm đẹp, và giả như, chúng lột trần sự thực, cái sự thực mà mọi người điều biết, hoặc đều nghi ngờ đời vốn khốn kiếp như thế đó, thì, đếch có ai chịu nổi!
Milosz
Once they are said, lies take their revenge. They come true. They become reality, and that's the ultimate truth.
Norman Manea
Một khi những lời dối trá được thốt ra, chúng trả thù, bằng cách trở thành thực. Chúng trở thành thực tại và đây là sự thực tối hậu.
*
Nhìn theo cách của Manea, thì hiện tượng con bọ chính là sự trả thù của những lời dối trá, về một cuộc chiến tranh thần thánh.
Khủng khiếp hơn nữa, nếu đúng như lời ông nhà văn đào thoát này phán: Đó là sự thực tối hậu!
*
Amalrik, Andrei.
Có lẽ một trong những biến cố khó hiểu nhất của thế kỷ 20 là sự sụp đổ của nhà nước tự gọi nó là USSR, trong khi những người khác thì gọi là Liên Bang Xô Viết.
Lực lượng, màng lưới công an chính trị của nó mới rộng lớn làm sao, với những chân rết trên toàn thế giới, với hàng triệu triệu điểm chỉ viên, với quần đảo ngục tù, những trại cưỡng bức lao động cải tạo trải dài suốt một dải Eurasia, với những trò tuyên truyền, và tiền bạc vô giới hạn cho những hành động gián điệp....  tất cả là để đảm bảo: Không một người ngoại quốc nào biết được sự thực về hệ thống. Cái guồng máy khủng bố tốn tiền, tự bản thân nó, và những chiêu bài tuyên truyền quảng cáo mà mắt nhân loại qua cái vỏ nhân bản của nó, có vẻ như đã thành công trong việc đảm bảo sự trường tồn của đế quốc. Những chiến thắng quân sự trong Đệ Nhị Chiến, sự chia chác chiến lợi phẩm, đất đai sau đó, càng làm cho ngườ ta, tin, tính hiệu quả, ở bên trong Liên bang Xô Viết, và, càng hơi bị chấp thuận, cái gót sắt của nó, ở những phần đất được chia chác.
Tuy lạc quan, và tin rằng, sẽ có thay đổi, nhưng thú thực, chính tôi [Milosz] cũng không thể nghĩ rằng, đời mình được hưởng ân huệ này. [Ông bạn của tôi] Jerzy Giedroyc, tuy yên chí hơn tôi, sẽ có thay đổi, khi làm so sánh với sự chấm dứt của đế quốc Anh, hoặc Pháp, nhưng chính anh, cũng chẳng hề nào nói trước, khi nào xẩy ra.
Vậy mà tôi biết, có hai ông, chẳng những tiên đoán đế quốc Đỏ sụp đổ, mà còn phán thêm, nó sụp đổ liền bây giờ, trong vòng 10, hoặc, cao lắm, 15 năm.
Milosz
[Bạn thử tiên đoán, đế quốc VC, bao giờ sụp? NQT]
Amalrik sinh tại Moscow vào năm 1952, con một sử gia. Một người Nga, một cư dân của Liên Bang Xô Viết, tuy nhiên ông rất thích thú dòng dõi Tây của gia đình. Không phải Tây thường,Tây ba lô, mà là Tây hoàng gia, tổ tiên có hai ông vua đã từng tham dự Thập Tự Chinh, thế kỷ 12, còn một ông nữa, sau khi hạ thành Béziers, trong cuộc thập tự chinh chống lại người Albigensians, đã la lớn: "Hãy tàn sát tất cả, và để cho Thượng Đế làm chuyện lựa lọc, kẻ nào có tội, kẻ nào không."
Do dòng dõi như thế, khi tổ tiên mò tới Nga, thế kỷ 19, đến đời mình, Almarik mê quá khứ, học sử, làm luận án về Kievan Rus. Tuy nhiên, khi được lệnh tẩy xoá quá khứ sao cho hợp đường lối nhà nước, ông không chịu, thế là rớt. Làm đủ nghề để kiếm sống, và để giữ tự do nội tại của mình. Không chống đối, và cũng không thừa nhận nhà nước. Không bao giờ đọc báo chí, vì toàn nói láo, và những gì ông viết ra, thì, lẽ dĩ nhiên, chẳng được in, trong có 5 vở kịch diễu cợt, châm biếm, theo tinh thần kịch phi lý. Cách ông rút dù khiến tôi nhớ đến trường hợp Joseph Brodsky, cũng một "tactic" như vậy.
Ông bị bắt, vào năm 1965, tội trạng  y chang Brodsky: thành phần ăn bám xã hội. Hai năm rưỡi lao động cải tạo tại Sibérie. Ông viết một cuốn sách nhân chuyến đi này: Chuyến đi đếch tự nguyện tới Sibérie, và chuyển bản thảo ra nước ngoài. Được xuất bản tại Nữu Ước vào năm 1970. Tôi [Milosz] có đọc nó, và những quan sát chi tiết, cuộc sống hàng ngày tại vùng quê Nga  ở trong đó khiến tôi hiểu rõ hơn tiểu luận của ông: Liệu Liên Bang Xô Viết Sẽ Sống Sót Tới Năm 1984?
Lần ra  cuốn sách này, để hài hoà với tiến trình mở tung, mở toang tự do, từ nội tại biến thành ngoại tại, ông nói thật to, chẳng thèm giấu diếm địa chỉ, không dùng bút hiệu, mà là tên thật. Cuốn sách mỏng, chỉ một tiểu luận, ra mắt tại Amsterdam vào năm 1969, và sau đó, được dịch ra một số ngôn ngữ, trong có tiếng Ba Lan, trong một số Kultura, ở Paris.
Ông được phép trở về từ lưu vong, vào năm 1966, nhưng bị bắt trở lại, năm 1970, bị án tù ba năm, tại một trại tù [regime camp], và bóc tờ lịch tù chót ở Kolyma. Ông sống sót, nhưng lại bị giáng thêm một án tù nữa, ba năm, gọi là án phụ trội. Một cuộc phản đối quốc tế, đầu têu bởi Andrei Sakharov [cha đẻ bom nguyên tử Nga], đã khiến ông được chuyển trại, thành lưu đầy nội xứ. Từ đó, ông trở về Moscow vào năm 1975, và năm 1976, ông chuồn đi Tây Phương. Làm "tân khách" của một số đại học: Đại học Utrecht, Hoà Lan, Đại học Harvard, Viện Hoover.
Tiên đoán [Gấu thích những từ, thí dụ, trù ẻo, nguyền rủa...  hơn!] của ông trở thành thực, sai sót vài niên. [USSR sụp đổ năm 1991]


Lẽ tự nhiên, chúng ta bây giờ có một cách hiểu khác, về lời tiên đoán của Almarik, nhưng vào thời kỳ đó, ai thì cũng nghĩ là thằng cha này khùng. Ông đã từng được so sánh với Piotr Chaadaev, người mà Nga Noàng Tsar Nicholas I, ra lệnh, mi phải tự la lớn lên, mi là một thằng khùng. Phán đoán của Almarik, mặc dù hơi bị quá, extreme, nhưng xem ra, nhẹ nhàng, có lý, sober.
Là một sử gia, ông viết về nguồn gốc của Kievan Rus, [thuộc giống Scandinavians, Đảng bảo phải sửa lại là Slavs], và bây giờ, ông nói, tôi đang viết về sự tận cùng của cùng một đế quốc đó. Không như những nhà Xô Viết học khác, tất cả đều rất quan tâm tới chủ nghĩa Marx, và chủ nghĩa này vốn từ Tây Phương du nhập Nga, Almarik lập luận, cái đế quốc đó đã tăng cường những luật lệ của nó, nhờ chủ nghĩa Marx, y hệt như đế quốc La Mã đã sử dụng Thiên Chúa giáo để kéo dài tuổi thọ thêm vài thế kỷ.

Nhìn như thế, đối chiếu vào thực tế Việt Nam, đám Yankees mũi tẹt, chỉ có mỗi một cách để sống còn, là ăn cướp Miền Nam! Chân lý nước Việt Nam là một, là theo nghĩa đó!
Không có chủ nghĩa Marx là không lấy được Miền Nam. Nhưng, khi tin vào chủ nghĩa Marx, người dân Miền Bắc coi đây là hy vọng đổi đời, hết kiếp khổ, do thiên nhiên, do con người đè nặng lên một miền đất. Giải phóng Miền Nam là một giấc mơ đẹp nhất của nó. Chính vì thế mà xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, chính vì thế mà Đường ra trận mùa này đẹp lắm.
Cái Đẹp Nhất biến thành Cái Xấu Nhất, chỉ xẩy ra vào đúng ngày 30 Tháng Tư.
Khi đó, phát sinh hiện tượng Con Bọ, hiện tượng Chúa Sẩy Thai.

Giả như có một nhà tiên tri, báo động, nè, coi chừng, biến thành bọ đấy, liệu ông mấy dzua Bắc Bộ Phủ có chịu... nghe ra không?
Gấu bỗng nhớ đến thời Đông Chu, có một ông dzua, được một nhà tiên tri, thực sự, một vị thầy thuốc, báo động, thưa hoàng thượng, nhìn nước da hoàng thượng, vàng ệch, bịnh gan đấy, giống như thằng Gấu, do chơi bời nhiều quá. Nhưng, bịnh chưa ăn tới  t[r]im, chữa ngay còn kịp. Ông vua cười ngất, tao 'khoẻ' như thế này, đêm nào cũng....
Mấy tháng sau, ông thầy thuốc gặp hoàng thượng, ngó, hoảng quá, nói, hỏng rồi.
Vài ngày sau, quả đúng như vậy, cho người đi kiếm 'nhà tiên tri', chuồn vào Nam từ đời...  54 mất tiêu!

Nhưng, sự kiện, một ông thi sĩ Miền Nam đã mất mà còn bắt phải đội 'mũ,' và hai ông "sĩ phu Bắc Hà" [?], la làng, lộn 'mũ' rồi, biết đâu, là dấu hiệu khởi đầu, trong công cuộc đi tìm một thứ thần dược trừ Bọ?
*
Ông không xác nhận được [not confirm] đề án, thesis, tuy nhiên