Nhà văn Tô Hoài: Tôi tập đang dượt để
viết hồi ký
TTO - Nhà văn Tô Hoài vừa chuyển
nhượng 17 tác phẩm cho công
ty Văn hoá Phương Nam.
Tuy nhiên, phát biểu tại lễ ký kết chiều 4-1, ông khẳng định: "mảng đề
tài
hồi ký, tôi không chuyển nhượng cho bất cứ đơn vị xuất bản nào”. Chúng
tôi đã
ngồi lại nghe ông nói về chuyện viết….
Nhà văn Tô Hoài có bốn mảng đề tài lớn
trong các sáng tác
của ông: đó lá các truyện thiếu nhi, truyện miền núi, viết về Hà Nội và
các tập
hồi ký của ông. Tại buổi ký kết tác quyền với Phương Nam
chiều 4-1, ông cho biết:
Mảng đề tài thiếu nhi
tôi đã chuyển nhượng cho NXB Kim Đồng,
đây là nhà xuất bản mà tôi đã gắn bó sâu sắc, chính tôi đặt tên cho NXB
Kim
Đồng từ ngày đầu thành lập, và dĩ nhiên, những truyện thiếu nhi của tôi
không
chuyển nhượng tác quyền cho đơn vị nào khác.
* Thế nhưng, thưa bác
tô Hoài, bác cũng không có ý định
chuyển nhượng tác phẩm hồi ký cho đơn vị xuất bản nào. Tại sao vậy?
- Mảng đề tài hồi ký
của tôi, tôi sẽ không chuyển nhượng cho
bất cứ đơn vị xuất bản nào. Có thể tôi chưa suy nghĩ hoàn chỉnh chăng,
mà khi
quyển Cát Bụi chân ai tôi viết xong thì bị phản đối, đến khi tôi viết
Chiều
chiều thì lại bị cấm. Cho nên, tết vừa rồi tôi có viết 2 truyện đăng
trên báo
Người Hà Nội và báo Công An nhân dân, về đề tài các nhà văn Việt Nam đi
uống
rượu lủi như thế nào. Đó cũng là tập dượt về cách viết, xem viết như
vậy đã
được chưa, có ai trách gì không?
* Đọc hồi ký của bác,
như tập Cát bụi chân ai, thấy các nhà
văn được bác khai thác ở khía cạnh đời thường, nhiều khi họ hiện lên
với đầy đủ
những nét tầm thường, đó là chủ ý bác muốn viết về những nét lạ của nhà
văn,
hay bác cho rằng đấy mới là những cái thực của họ?
- Viết hồi ký là một
cuộc đấu tranh tư tưởng để thấy ra sự
thực. Nhưng thấy ra sự thực được hay không còn tùy vào tài năng của
người viết.
Sở dĩ nói đấu tranh tư tưởng là vì phải nói ra sự thực trong trang viết
hồi ký
của mình. Thế nhưng như quyển Mười năm của tôi, tôi bị phê bình, và tôi
rút
kinh nghiệm.
Nhà văn Tô Hoài đang
ký hợp đồng chuyển nhượng tác quyền với
bà Phan Thị Lệ - tổng giám đốc công ty Văn hoá Phương Nam -
Ảnh: LĐ
* Thế khi sách của bác bị cấm, bác
nghĩ như thế nào về kết
quả việc “đấu tranh tư tưởng để nói ra sư thực”?
- Có thể các anh ấy
cho tôi viết không đúng chăng. Ví dụ tôi
có học 2 năm ở trường Nguyễn Ái Quốc, tôi viết về trường Nguyễn Ái Quốc
như
thế, nhưng các anh ấy cho là tôi không đúng.
* “Các anh ấy” là ai
vậy, thưa bác?
- Là những người có
trách nhiệm đối với trường Nguyễn Ái
Quốc
* Và bác sẽ tiếp tục
viết hồi ký như một cuộc đấu tranh tư
tưởng để nói ra sự thực chứ?
- Tôi sẽ tiếp tục
viết như thế và rút kinh nghiệm. Tôi viết
văn cũng như làm công tác vậy, cũng cần rút kinh nghiệm.
* Có nhiều nhà văn
hiện nay ngại nói lên sự thực, có người
mượn thủ pháp viềt hồi ký để khoe mình, bác nghĩ sao về những việc đó?
- Có lẽ ít ai biết
được sự thực như thế nào. Người viết chỉ
biết đấu tranh tư tưởng và chân thực. Nhiều người muốn khoe mình thì
khách quan
là rất khó. Nhưng trước mười người đọc, sẽ có mười suy nghĩ khác nhau
về cuốn
hồi ký của tôi, không lo người đọc không nhận ra cuốn hồi ký nào là
chân thực
hay không chân thực.
Các nhà văn hiện nay
viết đáo để như Vàng Anh cũng là nói
lên sự thực đấy, hay viết mơ màng như Ngọc Tư cũng là nói lên sự thực.
Nói thế
để thấy tôi vẫn đọc văn của các bạn viết bây giờ, cũng là học hỏi đấy
(cười).
* Trong các tác phẩm
bác chuyển nhượng tác quyền lần này, có
quyển Giăng Thề, bác ghi là viết tại Dầu Tiếng năm 1941. Chuyến vào nam
của bác
lúc đó có gì ấn tượng không?
- Tôi đi lang thang
chơi thôi, đây là lần đầu tiên tôi vào Nam. Sau khi
tôi viết Dế Mèn xong, người ta thuê tôi viết nhiều truyện. Tôi hẹn
người ta tôi
sẽ vừa đi vừa viết, thế là người ta gửi tiền trọ cho tôi, tôi đi khắp
trung nam
bắc và cả Lào. Với quyển Giăng Thề viết tại Dầu Tiếng, tôi nghĩ cốt
truyện từ
trước rồi, đến Dầu Tiếng viết xong thì ghi là viết tại Dầu Tiếng thôi.
Ấn tượng nhất là lúc
ấy hầu hết công nhân làm phu đồn điền
cao su ở Dầu Tiếng đều là người quê tôi: Sơn Tây, Hà
Đông. Cho nên, tôi gặp cả bạn bè, có cả
người trong họ. À này, bởi thế cho nhên khi chống Pháp, trung đoàn Miền
Đông có
nhiều người Bắc là vì vậy đấy.
* Thế còn quyển Kẻ
cướp Bến Bỏi, nghe lạ, bác viết lúc nào?
- Quyển này tôi viết
về các học trò của Cao Bá Quát đi báo
thù cho thầy. Bến Bỏi là ngay chỗ cầu Chương Dương. Địa danh này tên
chữ là
Khải Bối. Quyển sách này đã xuất bản cách đây mấy nắm, nay chuyển
nhượng cho
Phương Nam
trong loạt đề tài viết về Hà Nội.
Nguồn