Tôi là người bị phỉ nhổ nhiều nhất
tại Nhật Bản
Nhân dịp cho ra lò tập
truyện viết từ hồi còn trẻ, một trong
những nhà văn lớn lao nhất của Nhật, Nobel văn chương 1994, Kenzaburô
Oé, tâm sự.
Một bài
học về minh triết.
Người Quan Sát Mới:
Trong những hoàn
cảnh như thế nào, khi ông
thai nghén chúng, cách đây năm chục năm, những truyện ngắn “Faste des
morts”?
(1)
Kenzaburô Oé: Tôi viết chúng từ những năm mình 23, 25 tuổi. Lúc đó tôi
là sinh viên môn văn chương Tây tại đại học. Tôi đọc bản dịch sang
tiếng Nhật
những tiểu thuyết Tây rất mới mẻ vào thời kỳ đó. Và tôi so sánh từng
chữ với
nguyên tác. Đúng là một văn phong, khác, thật khác, đến ngỡ ngàng.
Nhưng cuốn gây
chấn động ở nơi tôi, là “Thời gian của những người chết, Le Temps des
morts”, của
Pierre Gascar, được giải thưởng văn học Tây Goncourt, hai năm trước đó.
-Những truyện ngắn
trong "Faste..." tối
tăm, tàn bạo. Chẳng lẽ trẻ như thế, ông đã bị Thần Chết ám
ảnh?
Hồi nhỏ, tôi quấn quýt bên bà tôi. Bà truyền lại cho
tôi
chuyện xưa tích cũ trong làng. Bà mất liền ngay sau bố tôi, vào năm
chót của cuộc
chiến. Gia đình tôi như thế là được cái chết viếng thăm, nhưng đâu phải
chỉ
riêng gia đình tôi mà cả nước tôi. Đúng như thế đấy, tôi bị cái chết ám
ảnh.
Bây giờ, 70 tuổi, cũng chẳng khác. Ông anh em bà con, bạn rất thân
hồi trẻ, tự tử. Tại sao mình không noi gương anh ta, tôi đã từng tự hỏi
chính mình nhiều lần. Tôi đã viết một bộ ba, cuốn chót vừa mới ra lò
tại Nhật,
trong đó, tôi để cho tất cả những bạn cũ của mình chết, còn tôi, nửa
chết, và trong tình trạng như thế đó, tôi có thể trò chuyện
với họ. Bây giờ, thần chết không làm tôi quá ớn như là những ngày nào.
-Tri thiên mệnh?
Mặc dù những nhọc nhằn của cuộc sống, phải nói là,
thế giới
này có chút ‘khoan dung’ [clément] đối với tôi. Bạn chắc biết câu của
Flaubert,
nhân nói về cuốn
Bà Bovary của mình, đã
phán, ta muốn đi tới 'tâm hồn của sự vật', ‘l’âme des choses’. Trong
những cuốn sách
của tôi, tôi có cảm tưởng, mình muốn đi tới tâm hồn của cái chết. Chính
vì
thế mà tôi chấp nhận ý nghĩ về nó, với một sự bình thản. Trong “Quatre
Quatuors”,
T.S. Eliot viết, khi cái chết tới gần, phải “ngọ nguậy nhè nhẹ, và thật
là nhè
nhẹ.”. Chính là trong sự bình thản, chậm rãi đó tôi đưa đẩy mình về
phía cái chết,
trong khi giữ cho trạng thái tinh thần của mình luôn luôn tỉnh táo.
-Mấy truyện trong
“Faste..” chắc là đụng độ dữ dằn, tôi muốn
nói, gây sốc, ngay khi vừa xuất hiện tại Nhật?
Đúng như thế. Chúng gây sốc. Quá mới, quá khác .
Chúng như đập
vào mặt độc giả, họ cảm thấy tởm. Những suy nghĩ của tôi, kể luôn cả
quan điểm
về hoàn cảnh chính trị của Nhật - như là một em út của đàn anh Huê Kỳ -
chúng
luôn gây phẫn nộ, làm ghét cay ghét đắng. Tôi là một con người rất độc
ác!
-Vị trí của ông,
theo như ông nghĩ, trong toàn cảnh trí thức
Nhật?
Khi cuốn tiểu thuyết mới nhất của tôi ra lò, một tiểu thuyết
gia lớn của Nhật viết trên nhật báo Asahi, rằng thì là, về mặt chính
trị, văn học,
xã hội, tôi là kẻ bị phỉ nhổ nhất ở Nhật. Ông ta nói theo kiểu
chắc như bắp,
y như thật, rằng, ông ta thực tình nghĩ như vậy. Điều này làm tôi không
khoan khoái
một chút nào.
N. O. Làm sao sách
vở đến được tay ông trong ngôi làng nhỏ bé nơi ông lớn lên?
K. Oé. Thật ra sách vở không bao giờ đến được làng tôi. Mẹ tôi mang vớ
vải nhồi đầy gạo, hai chân bà trông giống như chân heo. Bà mang ra
thành phố và đến những nhà có vẻ giàu có, bà đổi gạo và chỉ xin sách.
Thỉnh thoảng bà đem về cả chục quyển sách, bà đọc và lọc những sách tốt
nhất cho tôi. Nhờ thế tôi đọc « Nils Holgersson », « Huckleberry Finn
», vv. Vào thời buổi đó, tất cả thành phố đều sống trong hiểm họa cận
kề bị dội bom nên đa số dân chúng sẵn sàng hy sinh sách lấy gạo. Sau
chiến tranh có một trung tâm văn hóa Mỹ mở cửa, ở đó có một thư viện và
thế là tôi có thể đọc những quyển sách nào tôi thích.
N. O. Ông từng tuyên bố ông mong có ngày hiểu được ngôn ngữ loài chim.
Bây giờ ông hiểu được chưa?
K. Oé. Đứa con trai khuyết tật của tôi chẳng thích thú gì đến ngôn ngữ
loài người, nó rất nhạy cảm với tiếng chim hót. Nó có thể nhận ra năm
mươi tiếng hót khác nhau. Và từ ngôn ngữ loài chim, chúng tôi đã thành
công có được một loại đối thoại với cháu. Cháu cũng dùng cách này để
sáng tác âm nhạc. Chính cháu dạy cho chúng tôi các bài học về cách nói
chuyện của loài chim. Nếu tôi không hiểu, con trai tôi hiểu giùm tôi.
Didier Jacob thực hiện.
Anne Sakai dịch từ bản Nhật ngữ.
(1) Faste: Huy hoàng, tráng lệ. Faste des morts: Bảnh như người chết,
tạm dịch theo nghĩa đen. HL.
Trích Le Nouvel Observateur, 22-12-2005 .
Sinh năm 1935 trên đảo Shikoku, Nhật, Kenzaburô Oé đã viết luận đề về
Sartre. Thảm kịch Hiroshima để lại dấn ấn mãnh liệt trên cuộc đời ông.
Ông nhận giải Nobel văn chương năm 1994.