Nguyễn Quốc Trụ
phụ trách
PHỎNG VẤN
|
Mạc
Ngôn
Sinh
năm 1956 tại Shandong, Guan Moye, bố nông dân, lớn lên tại miền quê,
gia nhập quân đội nhân dân giải phóng 1976, bắt đầu viết 1981. Tới
1985, dùng bút hiệu Mo Yan [kẻ không nói] khi cho xb cuốn Le Radis de
cristal ,
và lập tức nổi tiếng. Sau đó, là chừng tám chục cuốn, tiểu thuyết, tiểu
luận, tuyển tập truyện ngắn. Trong số đó, Bộ Lạc Cao Lương, Le Clan du
sorgho (1986),
dựng thành phim bởi Zhang Yinou, Trương Nghệ Mưu với cái
tên Cao Lương Đỏ, Le Sorgo Rouge, hay Xứ Nhậu, Le Pays de l'
alcool (2000). Cuốn sách cho thấy, tính hiện thực quái dị của tác
giả
thừa sức xâm nhập vào những đề tài hắc búa của chính trị.
-"Mông To Vú Nẩy" "Phong nhũ phì đồn, chắc là gây
chấn động, khi vừa ra lò?
Mạc Ngôn: Trước
khi bị chỉ
trích thậm tệ, nó đã được xb lần đầu vào năm 1995. Kiểm
duyệt lúc đó còn căng lắm. Tôi bị chửi, về một quan
điểm lịch sử không thể chấp nhận được. Trong cuốn truyện, tôi cho hai
anh em chọn hai hướng đối nghịch nhau, một gia nhập Đảng CS, một theo
Quốc Dân Đảng. Chưa hết, cái tay theo Tưởng Giới Thạch lại rất ư là khả
ái,
trong khi tay kia thì bị Đảng coi là đồ vứt đi, vì không có lập
trường. Cuốn sách bị cấm, trước khi được tí ti giải thưởng và được tái
bản mùa thu năm rồi.
Như vậy là, chân dung
người mẹ và biểu tượng nhập thân vào nhân vật
này, lại không gây sốc?
-Cái tít cuốn sách nói lên tính mắn đẻ của bà. Với tám đứa con, trai và
gái, bà tượng trưng cho sự mầu mỡ, rộng lượng của đất mẹ Trung Quốc.
Suốt sáu chương đầu, là một bà mẹ cao cả, vĩ đại, chịu đựng những đau
khổ của cuộc chiến, rồi của nạn đói. Nhưng sau đó, người ta khám phá ra
rằng, những đứa con của của bà có tới bẩy ông bố khác nhau, vì chồng bà
bất lực, và nếu không có con trai, bà sẽ bị phế truất, thế là bà phải
ngủ
với những người đàn ông, dù không yêu. Khi cuốn sách ra lò, người ta
chê trách tôi là vẽ nên một bà mẹ Trung Quốc chẳng ra gì, nhưng không
phải như vậy, tôi tố cáo sự sống dai như đỉa của cái ác có từ hồi phong
kiến, nó bắt người đàn bà phải ngủ với những người đàn ông, dù
không yêu, để được là mẹ và để giữ địa vị của bà trong gia đình.
Một trong những đứa con
không thể rời vú mẹ cho tới khi năm tuổi. Ông muốn nói gì qua hình ảnh
này?
-Đây là mặc cảm Oedipe được nói huỵch toẹt ra. Đứa con yêu bà mẹ,
và chỉ muốn sống bằng cách bấu vú mẹ, dứt không ra, quyết không rời.
Người ta có
thể coi đây là hình ảnh những đứa con không bao giờ muốn rời khỏi đất
mẹ, nhưng tôi muốn tố cáo tính phụ thuộc của người đàn ông
Trung Quốc, nhất là mấy ông đảng viên. Có ông nào muốn ra khỏi Đảng
đâu. Có muốn phản kháng, li khai thì hãy ráng đợi tới lúc chót đời.
Nhưng chính ông cũng là
Đảng viên?
-Đúng như thế, và thế mới thảm. Bởi vì, bỏ Đảng là một chuyện rất nhiêu
khê, phiền phức, và hơn nữa, thật giản tiện cho tôi biết bao nếu vẫn cứ
là đảng viên. Lại càng dễ dàng hơn, nếu tôi không chĩa mũi dùi vào Đảng.
-Cấu trúc tiểu thuyết của
Xứ Nhậu thật tuyệt, thật tế vi: nó giấu được sự tố cáo khốc liệt của
ông, nhắm vào xứ nhậu luôn luôn gào mồi đó, khi trình bầy đề tài ăn
thịt người: như là một chuyện mà độc giả không thể nào biết được, là
thực hay là hoang đường. Đó là "tuyệt chiêu" của ông?
Tôi không thể nào miêu tả những đứa trẻ bị ăn thịt như là một sự kiện
có thực. Đúng là một "mission impossible"! Chính vì thế, trong cuốn
truyện, đây là một đề tài của một cuốn tiểu thuyết, được trao đổi qua
thư từ giữa một nhân vật và người kể chuyện. Cuốn tiểu thuyết ở trong
một cuốn tiểu thuyết, như thế đó, sau chót đã đạt tới độ bão hoà, đạt
được vị thế, phong cách của một giả tưởng, une fiction, cho dù ở cuối
cuốn sách, những khác biệt ôm lấy nhau và trở thành một. Cấu trúc của
nó khiến tôi không thể mượn thể loại
cổ tích để kể nó ra, bởi thế, chắc chắn rồi, đây là cả một
cuộc bài binh bố trận, với những mục tiêu mang tính chiến thuật.
-Với những ai không rành
về văn học Trung Quốc, tác phẩm của ông gợi ra một món nộm, không phải
của Đông Phương, mà là Tây Phương: Trộn ở trong đó, là Rabelais (với
những quá đáng của ông Tây này), Kafka (những ẩn dụ),
Gunter Grass (sự rạch ròi trong những vấn nạn chính trị và gia đình),
Garcia Marquez (hơi thở nóng bỏng của sử thi). Nhưng có thể, tất cả
những thứ đó đều đã có sẵn ở trong văn học Trung Quốc?
Những tác giả mà ông vừa kể ra đó, tôi đều ảnh
hưởng, khi khám phá ra họ. Như ông biết đấy, lý thuyết văn hóa của Đảng
Cộng Sản Trung Quốc nhấn mạnh vào tính "hiện thực tiểu thuyết"
[réalisme romanesque], và văn học có đó, là để xác định và làm cho thực
tại hiển hiện ra. Vào đầu thập niên 1980, khi chúng tôi có thể đọc
Kafka hay là Grass, chúng tôi ngộ ra một điều là chúng tôi có thể viết
khác đi: bằng cách nói quá đáng [theo kiểu Rabelais] về thực tại, hoặc
nhấn mạnh tính phi lý của nó. Biết bao trở ngại dựng lên ở trong tôi.
Tôi nhớ lại những quãng đời thơ ấu của mình, và nhận ra rằng, tôi có
thể nhét nó, cùng với những kinh nghiệm đọc, vào trong cuốn sách của
mình. Đây đúng là một mặc khải đối với tôi.
-Ông nói sao?
Bây giờ, tôi biết rõ ra một điều, là tôi có thể viết. Trước đây, tôi rõ
ra một điều, là tôi không thể viết. Thời gian 1984-1985, khi tôi đọc
những tác giả trên, tôi đã viết Le
Radis de cristal, Củ cải pha lê, cuốn sách có một ảnh
hưởng nào
đó ở nước tôi.
Sự khám phá ra những cuốn sách trên làm cho tôi càng thêm an tâm, rằng
mình có thể thẳng tiến trên con đường tiểu thuyết mà mình muốn theo
đuổi.
-Ông xoay sở lúc thoạt
đầu ra sao?
Tôi không phát triển một hệ thống lý thuyết, nhưng chỉ loay hoay với
một vài nguyên tắc. Trước hết, nhà văn, theo tôi, phải sử dụng hết mọi
cảm quan của mình vào việc viết, chính vì vậy mà một cuốn tiểu thuyết
có thể có những mầu sắc, mùi vị, âm thanh. Sau đó, nhà văn không được
cọp dê [copier] thực tại, mà phải vượt [dépasser] nó: một cuốn tiểu
thuyết trước hết phải là một diễn tả, biểu hiện về một thế giới tưởng
tượng, như một lăng kính, nó cho phép độc giả nhìn khác đi, cái thế
giới mà người đó đang sống. Sau cùng, một cuốn tiểu thuyết phải có ngôn
ngữ của riêng nó: giống như một ca sĩ với giọng hát riêng, cũng vậy,
một cuốn sách phải có cái giọng riêng của nó. Chính vì vậy, nhà văn có
phần đóng góp vào sự tiến hóa và cuộc sống của tiếng nói, của người đó;
vai trò của họ không giản dị chỉ là: viết những câu chuyện.
-Những cuốn tiểu thuyết của ông
thường là những ẩn dụ, trong đó, ông
không đặt để sự thực, hay một nguyên nghĩa, cho độc giả?
Một cuốn tiểu thuyết tốt không đặt để sự thực mà làm sao cho độc giả có
thể xây dựng riêng cho họ, một quan điểm, về sự thực.
-Một quan điểm mang tính
đạo hạnh về tiểu thuyết như thế đã đưa đến
việc chọn lựa bút hiệu là Mạc Ngôn? Ông có thể cho biết ý nghĩa chính
xác của bút hiệu này?
"Mo Yan" nghĩa là "Không nói" [ne pas dire]. Tên này bây giờ là tên căn
cước của tôi. Từ tên khai sinh, Guan Moye, tôi lấy chữ đầu, trong họ
[prénom], đọc là Mo, để tạo bút hiệu. Chữ Mo gồm hai phần, một là
phần lời nói, nếu tách riêng ra, có thể đọc là Yan, phần kia có nghĩa
phủ định, khi đọc lên cũng là "Mo". Hai phần tử này, đảo ngược, tại
thành tên mới của tôi: tên, Mo
[không], họ, Yan [Nói].
Khi
chọn một bút hiệu như thế, là tôi muốn cảnh giác chính tôi: Đừng nói
nhiều quá. Còn nhỏ, khi xẩy ra vụ Cách mạng Văn Hoá, tôi nhận ra, nói
là rất nguy hiểm cho chính mình, và cho những người thân. Cha mẹ tôi
lúc nào cũng dặn tôi một điều là không nói. Người ta có thể nói, ở
trong nhà, nhưng ra ngoài đường, là phải nói dối.
-Tình hình này đã có thay
đổi?
Vâng, nhưng cũng chẳng đi tới đâu! Nói chung, nó là như thế này: Những
công nhân viên nhà nước thì luôn luôn nói dối, trong khi nhân dân có
khuynh hướng nói thực. Những trang nhất của báo chí đều là những lời
dối trá, nhưng tình hình chung có vẻ sáng sủa ra một tí, chủ yếu là nhờ
Internet. Món này, nhà nước khó kiểm soát so với những phương tiện
truyền thông khác.
-Lời chót dành cho Mông
To Vú Nẩy: Cuốn tiểu thuyết vừa to lại vừa nẩy
này [nguyên
văn: cuốn tiểu thuyết đồ sộ], chiếm
vị trí nào, trong trước tác của ông?
Rất quan trọng, vì nó nhắm làm bật ra cuộc tiến hóa của những liên hệ
gia đình ở miền quê Trung Quốc, cũng như sự đụng độ và phối hợp, những
nền văn hóa Tây Phương và Trung Quốc suốt thế kỷ vừa qua. Tôi muốn nó
là một thế kỷ 20 của Trung Quốc được thu nhỏ vào trong một truyện kể
[récit]. Từ khi được tái xuất bản, chưa có những bài phê bình
chính thức của nhà nước. và tôi rất mong họ chiếu cố tới, trước khi
Tháng Giêng Là Tháng Ăn Chơi [nguyên văn: những hội hè đình đám đầu
năm] kết thúc.
Người thực hiện: Renaud Ego và Frédéric Koller
Báo: Đọc, Lire, số tháng Tư, 2004.
Dịch thuật: Jennifer Tran
http://www.tanvien.net
|