Hạ
Huyền
Tưởng
niệm TTH
Vầng
trăng thôi đã
ngàn thu
Nguồn
mơ còn lại mấy
tờ thư phai
Gửi
về đâu, những
dấu hài
Tóc
huyền ai thả
theo lời thơ bay
Hồn
trăng trên ngọn
lau gầy
Hắt
hiu sông nước
sương đầy bến không
Mây
trôi thuyền lạc
muôn trùng
Mênh
mang thiên cổ
mịt mùng viễn khơi
Tiếng
kêu thương nỗi
ngậm ngùi
Trăng
tà núi lặng
không lời vọng âm
Huyền
Trong
bầu trời xám
của Utrillo của Đà Lạt và em chiếc khăn
hồng rực rỡ em bừng sáng trên phố đông em bừng sáng suốt thời thanh
xuân anh.
Anh
ủ dột ngã quỵ
trong bão lốc. Anh chết dấp bên bờ rừng
còn vo ve lời trá ngụy. Gục đầu đi trong bóng chụp ma quỷ chẳng còn gì
đời anh.
Như
thế ba mươi năm
không thấy nhau, những buổi chiều rũ nát
không còn em dòng máu anh vẫn tiềm ẩn ảnh hình một buổi chiều đường Lê
Lợi. Ba
mươi năm những ngày vỡ vụn buồn chán những ngày hốt hoảng mù mịt không
có em
anh đã quên trong cuộc đời. Vầng trăng sơ huyền mắt trong xanh vầng
trăng hạ
huyền trong đêm Sài Gòn khuya lặng lẽ đi.
Huyền
vẫn là vầng
trăng trong đêm sao vẫn là pháo bông một
ngày hội suốt thời thanh xuân anh chưa bao giờ đạt tới.
Mùa
Xuân Mùa Đông
Đầu
mùa hạ cuối mùa
xuân, lan đã tàn, quỳnh bắt đầu nở, chùm
bông giấy tím cuối bờ tường. Buổi sáng chim gọi nhau ríu rít. Bỗng
tưởng như
một buổi chiều trong rừng Trảng Táo chim xào xạc. Những ngày tháng
hoảng hốt âm
u em đã đến như bông hồng rực rỡ sáng trong đời.
Rừng
mưa lũ, thác
réo như cuốn trôi mọi tồn sinh mọi hy
vọng. Một nhánh phong lan còn nằm trong tâm tưởng đợi một mùa êm đềm.
Và nhớ
mãi một buổi sáng mưa xuân những giọt nước long lanh trên lá cỏ, những
bài hát
của một thời chiến tranh mà chúng ta lạc lối hoang mang. Anh vẫn nghe
và nhớ em
nhớ một thời hỗn độn tối tăm và tình yêu như cánh chim trong lửa cháy
mịt mù.
Thấp
thoáng nắng
hàng tre bên kia sông có tà áo xa xa dẫn
anh về một nẻo đường như ngày xưa như ngày mai, nhưng hôm ấy nhưng hôm
nay còn
mộng mị.
Mùa
xuân, anh vẫn
sống trong mùa thu buồn bã anh vẫn sống
trong mùa đông ủ dột. Em, em ở đâu bây giờ.
Bạn
bè anh em ta đã
chết nơi bìa rừng cuối bãi, và chân lý
vẫn biền biệt như chưa từng hội tụ.
Vang
vọng một mùa
xuân, vang vọng một mùa đông chiêm bao. Em
về đâu giòng thời gian đi mãi. Em về đâu?
Ngọc.
Hỗn Mang
Nhớ
một tình yêu
ngập ngừng nhớ một quê hương tối tăm.
Giả đò quên thân phận một gã thợ thúc ép giữa những hãng
xưởng căng thẳng.
Giả đò quên một xứ sở xa lạ một bầu trời đe dọa, trái đất
cheo leo vũ trụ hung hiểm.
Làm
thơ như đốt lửa
trong đêm Bắc Cực, trong lung linh tìm
một bóng hình.
Như trang kinh những phép lạ hư thực.
Đã hai ngàn năm, đã hơn hai ngàn năm, một sinh vật nhỏ nhoi
còn hốt hoảng.
Chẳng
là gì, không
về đâu.
Điếu thuốc trên môi ly rượu trong tay và nỗi thơ quay cuồng
quay quay mãi.
Không thể sống một mình như sẽ chết một mình.
Có thét gào vẫn im lìm không tiếng vọng.
Trơ trọi như ngủ với một người đàn bà không cảm giác.
Ngọc.
Chẳng thể vãn hồi, đừng bao giờ trở lại.
Nàng đã chết từ muôn ngàn năm.
Trời
đất một màu mây
Lòng
trong xanh ngọn
suối
Cuồn cuộn sóng đời sông
Vòi vợi bao núi rừng
Đêm ngàn sao mong nhớ
Có
gì xa xôi quá
Trời đất một màu mây
Có gì sao xuyến lạ
Chập chùng khói sương bay
Và
mùa xuân buồn bã
Mùa thu qua hoang vu
Biển vỗ vô cùng tận
Trời mênh mông không bờ
Trăng
long lanh lòng suối
Chiều nhuộm đỏ sông xưa
Người tìm hoài đợi mãi
Điều không đến bao giờ.
Nguyễn
Hà Tuệ