Ghi chú:
Bài điểm sách trên đây đã đến với
tác
giả cuốn sách được
điểm một cách thật là bất ngờ, và cũng thật là thú vị.
Một bữa, chuông điện thoại reo. Điện
thoại viễn liên, do
tiếng reo khác với nội địa. Người bên kia hỏi: Biết ai không? V. đây,
còn nhớ
không?
Hóa ra là một cố nhân. Đã từng quen
nhau những ngày còn Sài
Gòn. Qua những con bài, những canh xì tẩy.
Anh hồi đó làm ngành thuế vụ. Quen hầu
hết đám viết lách, và
đều qua con xì, con đầm.
Thế rồi có dịp qua Mỹ, gặp lại. Anh
chìa ra bài điểm sách
trên, cắt từ một tờ báo địa phương. Hỏi báo nào, lắc đầu, nói không còn
nhớ.
Cuối bài điểm sách, cũng không thấy
tên tác giả. Đọc, rõ ra
một cố nhân trong ngành nghề. V. cho biết, chính nhờ
bài điểm sách mà anh biết cố nhân đã
thoát ra ngoài được, và
sau đó, anh đã liên lạc với nhà xuất bản, và có được số phôn.
V. thú nhất, là cảnh thằng bé bồi bàn
gặp gỡ ông thầy, tại
quán chả cá Thăng Long, và sau đó được ông thầy cho học miễn phí..
Quán sau đó đổi thành snack bar Kon
Kiti, dành riêng cho
quân đội Mỹ khoái món đặc sản - không phải chả cá - ngay tại đầu cầu
Sài
Gòn.
NQT