Only the Big Questions
A South African writer reflects on his
country's new Nobel
laureate.
Chỉ những câu hỏi lớn
Rian Malan
[Một nhà văn Nam Phi viết về người
đồng hương mới được Nobel
năm nay.]
Ôi chao, sao cái sự dịch tiếng Tây ra
tiếng Ta,
nó lại gian nan đến như thế này, hả ông... Gấu?
PTH
JM Coetzee hầu như
chẳng hề cho ai phỏng vấn, thành thử tôi
kể như là mình may mắn, khi ông chịu cho gặp, vào đầu thập niên 1990.
Lần gặp
ấy, tại văn phòng của ông ở Cape Town, Nam Phi, có, một bên là vị tiểu
thuyết
gia xanh xao, khắc khổ trong bộ đồ bằng tuýt và nhung sọc, một bên là
tôi, với
những lời chỉ dẫn thật là nghiêm ngặt của tay agent của ông: chớ đụng
đến những
câu hỏi về người con trai của ông, té từ bao lơn, về người vợ cũ, mất
vì bịnh
ung thư, về ảnh hưởng của những chuyện đó lên những gì mới viết ra gần
đây. Chỉ
nói về văn chương, nhưng câu hỏi mở đầu của tôi gần như bị chặn ngay
nơi cổ họng,
khi đụng phải sự yên lặng chết chóc. Coetzee viết câu hỏi xuống cuốn
sổ. Ông
ngồi ngẫm nghĩ một lúc, rồi khởi sự nghiên cứu những giả dụ mà câu hỏi
đặt ra,
cách ông làm như rọi sáng vào cái cõi hiểu biết ít ỏi của tôi, nhưng
lại chẳng
soi sáng, tôi muốn nói, chẳng vén mở chút nào, về con người của ông.
Mọi câu
hỏi của tôi đều được đối xử theo kiểu này, cuối cùng tôi biến thành một
tay
phóng viên gà mờ, của một tờ báo gà mờ. Tuyệt vọng quá, tôi vớ vội cái
phao:
-Ông thích thứ nhạc nào?
Cây viết lại xột xoạt, người viết lớn
lại suy nghĩ.
-Nhạc hả, tôi chưa từng nghe nhạc.
Thì,
cứ như tôi vừa
kể, những gì người ta nghe về John Maxwell Coetzee [đọc là kut-see-uh],
cơ mầu
đều chỉ là giai thoại, nghĩa là cũng mầu mè, hoa lá cành như vậy. Hết
mực riêng
tư [vài người nói, nhút nhát đến trở thành lóng ngóng], trí thức tới
tận xương
tận tuỷ [vài người nói, trí thức đến lạnh mình], nhưng trên tất cả, đây
là một
bậc thầy lớn của cái trò chơi đa đoan phức tạp, tức là thứ lý thuyết
văn chương
hậu hiện đại. Và một khi con người ít nói đó mở miệng, thì chỉ là những
thai
đố, những mật mã. Là người Nam Phi, ông sống trong một xã hội mà những
nhà văn
của nó luôn đưa ra những tranh luận, bút chiến, sản xuất ra những cuốn
tiểu
thuyết nặng mùi hiện thực về cơn khủng hoảng hoài hoài của chúng tôi.
Coetzee,
không. Ông lẩn tránh chọn bên, tránh gia nhập những phong trào bảo vệ,
hay
chiến đấu, nhân danh những nghĩa cả, hay đưa ra những bình luận. Nghe
nói, ông
rất mê môn chơi rugby [bóng bầu dục], tập ăn chay, và sống trong một
căn nhà
được bảo vệ bởi những máy móc điện tử rất ư là kinh khủng, nhưng vẫn
chỉ là
nghe nói, nghĩa là nếu bạn muốn biết sự thực, thì cũng chỉ đành đoán
mò….
Và còn nữa, nữa. Khi,
mọi trò văn đã vãn, câu văn chót đã
thốt ra, và đã được giải mã, khi đó, Coetzee sẽ được tưởng nhớ tới, về
một điều
thật là giản đơn: ông là một người viết, và người viết này miêu tả,
thực hơn
nhiều người viết khác, cái gọi là ‘ [da] trắng”, gọi là “ý thức”, hai
ba cái
điều như thế, chúng có nghĩa lý gì, và nghĩa lý ra sao, trước những trò
ngu
xuẩn và độc ác của chủ nghĩa a-pác-thai. Và ngay cả những điều này,
chính
chúng, cũng có thể gây ngỡ ngàng, đối với những ai ở bên ngoài Nam Phi,
bởi vì
cái từ a-pác-thai đó chưa bao giờ được nhắc tới ở trong những cuốn tiểu
thuyết
của ông. Nữa, những lớp lang, những dàn dựng ở trong những cuốn tiểu
thuyết
cũng chẳng nhất thiết một điều, rằng, đây là những chuyện xảy ra ở Nam
Phi. Vào
năm 1980, khi tuyệt tác Đợi Bọn Rợ của ông xuất bản, khi đó, tôi đang
sống ở
Mỹ, giữa những người coi cuốn này là một câu chuyện cao bồi siêu thực,
xẩy ra ở
một biên giới không tên nào đó, và tự hỏi quan trọng chi đâu tất cả
những thứ
này. Với tôi, và nhiều người da trắng Nam Phi, nó là một ám dụ đau nhức
đến
không thể chịu nổi về cuộc sống hàng ngày và cái thế lưỡng nan, nói về
mặt đạo
đức, của chúng tôi – nghĩa là những người da trắng Nam Phi. Đây là một
cuốn
sách đụng tới miền tâm linh sâu thẳm, và thật khó cưỡng lại nó, đến nỗi
nó làm
cho người đọc trở nên ngơ ngơ ngáo ngáo, giống như bị hớp hồn.
Chỉ Bọn Rợ
không thôi, thiên hạ đã hết lời ca ngợi, nhưng còn nhiều cuốn tiểu
thuyết lớn
lao nữa, ở trong cây viết của ông. Trong những cuốn ở ngay đầu cây
viết,
có Đời và Thời của Michael K. (1983),
cuốn thứ nhất trong hai cuốn đã đoạt giải Booker, và Foe [Kẻ Thù,
1986], câu
chuyện một người đàn bà Anh bị kẹt tại một ốc đảo, cố gắng một cách
tuyệt vọng,
làm thế nào trao đổi liên lạc với một người nô lệ da đen cụt lưỡi. Bề
ngoài,
cuốn tiểu thuyết giống như kể lại ngụ ngôn Lỗ Bình Sơn, nhưng ở mãi tít
đáy của
nó, bản thân tôi nhận ra, có một điều chi hoàn toàn khác hẳn. Đây là
một cuốn
sách sâu thẳm nhất đã từng được viết ra, về những liên hệ mầu da trong
một xã
hội mà da trắng một bên, da đen một bên, ở giữa họ là một hố thẳm của
những không
thể nào cảm thông, về ngôn ngữ, về văn hoá. “Thực ra là nó như thế,
phải không
ngài?” “Thực ra là ngài muốn nói như thế, phải không, thưa ngài?”.
Cây viết lại xột
xoạt, người viết lại suy nghĩ.
-Tôi đâu có muốn nói
ngược lại, cái sự đọc của ngài. Coetzee
nói.
Khi tấn tuồng rộng
lớn Nam Phi xẹp xuống, có vẻ như Coetzee
quay tìm hứng ở cuộc sống riêng tư. Người con trai té và chết một cái
chết bí
ẩn, ông viết The Master [Ông thầy] of Petersburg, một cuốn tiểu thuyết
về một
người cha cũng khốn khổ như ông. Bà vợ cũ mất vì ung thư, ông viết Thời
Sắt
[Age of Iron], nỗi đau nhức như được mô tả ở trong đó, là chưa có ai
viết tới
nổi. Vào giữa thập niên 1990, ông nhìn lại tuổi trẻ của mình, với hai
cuốn tự
thuật, rồi tới Ô Nhục (1999), câu chuyện một nhà khoa bảng da trắng
ngạo mạn bị
xua đuổi ra khỏi công việc của mình, bởi cảnh sát giới tính (1), bị làm
nhục
bởi những tên tội phạm, ngày một thêm rúm ró tuyệt vọng và cuối cùng bị
xô giạt
tới mép bờ của một xứ Nam Phi mới. Đầy ứ ở trong đó, là những ám ảnh
của vỡ
mộng, yếm thế, bi quan, và chẳng ai ngạc nhiên, khi ông, vào cái tuổi
63 của
mình, đã rời đi Úc Châu vào năm 2002, để lại sau ông, vài người trong
chúng ta,
hỏi: “Như vậy là giờ này, ông ta rời bỏ chúng ta, liệu chăng, việc ông
được
Nobel có thực sự là một chiến thắng cho Quốc Gia Cầu Vồng, như báo chí
của
chúng ta rêu rao?
Chẳng thể trông mong
ở ông, làm sáng tỏ một thai đố như vậy.
Ông đã từng không xuất hiện trong buổi lễ trao giải Booker. Làm sao dám
chắc
chắn, ông sẽ có mặt tại Stockholm trong buổi lễ trao giải Nobel vào
ngày 10
tháng Chạp? Nhân vật trong cuốn tiểu thuyết mới nhất của ông, Elizabeth
Costello, bà ta cũng là một tiểu thuyết gia thuộc trường phái hậu hiện
đại,
nhân vật này có thể cho chúng ta chút đoán mò, về ý nghĩ của ông. Được
lọc ra cho
một giải thưởng văn học, bà nói, “Có lẽ tôi nên yêu cầu họ gửi tấm ngân
phiếu
theo đường thư tín, và dẹp bỏ buổi lễ trao giải thưởng.”
Time Oct 2003
Rian Malan is the
author of My Traitor's Heart, published in
1990 by Atlantic Monthly Press. He lives in Cape Town.
[Rian Malan là tác
giả cuốn Trái tim phản bội của tôi, do
Atlantic Monthly Press xuất bản năm 1990. Ông hiện sống ở Cape Town,
Nam Phi.]
(1): Cảnh sát giới
tính ở Nam Phi chuyên lo việc cấm đoán,
giam giữ... cấm, không cho hai giống đen
và trắng loạng qoạng với nhau.
Jennifer Tran chuyển
ngữ