
|
Kỷ niệm với
nhà thơ.
Ôi chao nghe bạn nói mà thấy
xót xa, bồi hồi: Hồi đó sao mà lũ chúng
mình sướng thế nhỉ!
"Vào cái lúc ham ăn ham lớn đó, hồi ức của chúng ta hướng về tương lai
thay vì về dĩ vãng", Garcia Marquez phán như thế, trong "Sống để kể
chuyện". Cái hồi đó của Gấu và đám bạn bè, tứcThất Hiền, sướng thế nhỉ,
theo cái nghĩa, chúng chưa bị ám ảnh bởi tương lai, một cái tương lai
xám xịt.
Nói là Thất Hiền, nhưng bẩy đứa đó, cũng lại chia thành từng cụm nhỏ.
Thân nhất với Gấu, là Cẩn, rồi mới tới bạn Chất. Bạn Chất tuy thân đấy,
nhưng chỉ là khi đi học. Khi bắt đầu kiếm ra tí tiền, Gấu hay đi với
Cẩn, ấy là bởi vì không thể nào kéo theo Ông Thánh, tới những nơi chốn,
mà nếu tới tai Cụ, là có thể bị cấm cửa!
Cẩn bỏ học sớm nhất, đi làm sớm nhất, trước cả Gấu. Rồi tới Gấu.
Lần thi Tú Tài hai kỳ 1, ba đứa rớt, đi Nha Trang về, lao vào học. Thi
kỳ 2, Gấu qua được. Bạn Chất ở lại, Quốc ở lại. Quốc sau đó, lại ra Nha
Trang, không phải để nghỉ hè mà vô trường Sĩ Quan Hải Quân, lúc đó chỉ
cần Tú Tài 1.
Lần thi kỳ 2 đó, Gấu có kể sơ rồi, mỗi lần thi xong một bài, là cả hai
đứa đều phải đưa bài nháp cho anh Tâm coi. Đọc bài Triết của Gấu, anh
không nói gì, tới hai bài sau, Toán, Lý, OK, anh mới nói, vậy là mày
đậu rồi. Hai bài sau kéo cho bài Triết, chỉ đáng một gậy!
Có thể vì vậy, mà, sau này, Gấu mê triết cũng nên!
*
Lần thi đó, ít lâu sau, bà cụ cho biết, thằng Tâm thấy tao buồn vì
thằng Chất rớt, nó biểu, cái đám bạn của thằng Chất, nhất là thằng Trụ,
là những trường hợp ngoại lệ. So với nó, thằng Chất thua, nhưng mẹ đừng
nghĩ là thằng Chất không thông minh. Không thể học được.
Quả đúng như thế. Bạn ta sau này học hành còn bảnh hơn Gấu nhiều!
Và Cụ nói thêm, thật tình, tao thích những đứa con như thằng Chất hơn.
Tao không thích những đứa con thông minh!
*
Nói
chuyện cấm cửa: Cụ Chất là
người khiến Gấu này bị ông bô của Bông
Hồng Đen cấm cửa!
Thì cũng vẫn đúng theo truyền thống gia đình chuyên về business, bà bô
của BHĐ, thấy Gấu đi xong mấy cái bằng trung học tú tài, đi xong khóa
học trường QGBĐ, sắp sửa ra trường đến nơi rồi, bèn xí phần, không phải
cho BHĐ, con gái, mà là cho cháu gái, cái con Vy "đen thui" ở Đà Lạt!
Bèn đánh tiếng với Cụ Chất.
Cụ buột miệng, nói, nó đâu muốn làm cháu, mà làm rể bà cơ!
Ngay hôm sau, Gấu, quen lệ, mò đến nhà, kiếm ông anh BHĐ, bị ngay ông
bố vợ hụt đứng ngay ở cửa, nói, nó không có nhà, và đóng sập ngay cửa
lại.
Tội nghiệp Gấu!
*
Cho đến
khi gặp lại ở vườn Tao Đàn.
Cái lần anh đón H. trên đường
tới trường Gia Long, ngay lối vào vườn Tao Đàn, buổi sáng sớm sau bao
năm trời xa cách, H. đã tự nhiên ngồi lên xe. Vậy là anh đã hiểu." Lần
khác cô viết: "Có những đêm H. giật mình thức giấc, có thể vì nước mắt
đầm đìa trên gối. H. thường khóc trong khi ngủ, mỗi lần quá cô đơn và
nghĩ đến anh."
Khi gặp lại,
cô bé đã đậu tú tài phần một, được ông bố khắc nghiệt cho đi thăm Đà
Lạt. Mỗi sáng thứ bẩy, tôi theo chuyến xe đò sớm nhất vượt quãng đường
mấy trăm cây số, rồi chiều chủ nhật trở về cho kịp thứ hai đi làm,
trong đầu đầy ấp hình ảnh Đà Lạt với quán cà phê Tùng, tiếng hát Sylvie
Vartan, "J'attendrai que ma vie recommence"... bóng dáng cô bé xuất
hiện nơi đầu con dốc, tha thẩn bên hồ, thấp thoáng xa gần giữa vườn
thông, trước ống kính máy chụp hình tôi mượn của một người bạn Phi làm
cùng sở. Khi đó tuy ông Diệm không còn, nhưng Miền Bắc chắc còn đang lo
đấu tố, thanh trừng địa chủ nên bỏ qua cho hạnh phúc nhỏ bé của chúng
tôi.
Lần
Cuối Sài Gòn
Sao hồi đó, lũ chúng mình sướng thế, nhỉ! Bạn Chất nói.
Bạn mình phán một câu thật là chí lý
Tôi muốn
gọi tên họ
Nhưng danh sách bị tịch thu
Chẳng làm
sao tìm thấy.
I will
rememer them always and everywhere,
I will never forget them no matters what comes
Tôi sẽ, luôn luôn, bất cứ đâu đâu, nhớ họ.
Tôi chẳng bao giờ quên họ, dù bất cứ chuyện gì.
Anna Akhmatova
Thơ phải
được đọc lên, phải được nghe, như đây là định mệnh cuối cùng của nó.
Định
mệnh của một tiếng nói và cũng là định mệnh của hồi nhớ,
của biết bao
nhiêu
con người.
Thanh Tâm Tuyền
Trên bàn có mấy tờ Văn.
Hai anh em
vừa mới đi gặp ông
chủ báo NXH
tại tiệm phở về.
Gấu tính chơi vài pô hình, nhưng tiếc quá, máy bị trục trặc!
*
Nói là sướng, nhưng đòi phen, nguy nàn, có lần suýt mất mạng. Tuy nhiên
bạn Chất thì chắc chắn là chưa từng
có dịp được vào sinh ra tử như vậy.
Nói chuyện sướng trước.
Sướng, có cả bạn Chất, thêm bạn Tín, Gấu đã kể ra rồi, lần đi thăm
bạn Cẩn, khi đó làm thư ký ga Long Khánh, thời Miền Nam còn tương đối
thanh bình. Bạn Cẩn dẫn cả đám vô rừng, tới một nơi đèn đuốc sáng
chưng,
được coi là thiên đàng của dân xe be. Lần đó
Tín đụng trận lâu nhất, nhưng sau cùng cũng thoát ra được, mệt thì có
mệt, nhưng không đến nỗi bỏ mạng nơi rừng sâu, làm mồi cho... VC!
Ít lâu sau, Gấu đi làm Bưu Điện. Ngành hoả xa bị VC hành dữ quá, đành
dẹp tiệm, bạn Cẩn
đi làm thông ngôn cho Mẽo. Đây là thời gian huy hoàng nhất của hai đứa.
Gấu có kể chuyện này, đăng báo Văn, sau in trong Những Ngày Ở Sài Gòn,
lấy tên là Chuyện Hai Thành Phố, thuổng cái tít của Dickens.
Khác với ông Đích, hai thành phố của Cẩn và Gấu, là Hà Nội và Sài Gòn.
Một lần, thời ông Diệm còn, và đang có chiến dịch lành mạnh hóa xã hội
của ông tổng thống ăn chay, không lấy vợ, mới 10 giờ sáng, Gấu đang lui
cui làm việc tại Trung Ương Cơ
Xưởng Vô Tuyến Điện, số 11 Phan Đình Phùng, Sài Gòn, bỗng máu
giang hồ vặt nổi lên đùng đùng. Bèn xách
xe, xách súng, chạy về phía nhà thương Cộng Hoà, quá ngã tư Phú Nhuận,
khu
ngã năm Chuồng Chó. Xong xuôi, ra gần hết con hẻm thì đụng đầu cảnh
sát đi vô. Anh ta
hỏi:
-Đi đâu? Kiếm em út hả?
-Dạ, chẳng dám giấu thầy đội, nhưng vừa thấy bóng mấy thầy, là em vội
dọt trở ra!
Anh ta bật cuời, vẫy tay cho đi.
Chuyện này có kể trong Chuyện Hai Thành Phố.
Lần về lại Sài Gòn, gặp Cẩn, gặp ông con lớn của bạn ta. Khoái Bác Gấu
lắm. Đọc Tạp Ghi thích lắm, biểu Bác, Bác ạ, hóa ra là cả
cuộc đời của Bố cháu, chỉ có đoạn đi kiếm em út với Bác là thú vị nhất,
đỡ tẻ nhạt nhất!
Ôi chao, nghe nói, sao mà "thươn" thế!!
|