Sự kiện VC
quá sợ anh Tẫu, theo GCC, là do
mắc míu
giữa VC và Tẫu trong cuộc chiến vừa qua.
Sợ rằng, để ăn cướp được Miền Nam, BV đã
hứa hẹn nhiều chuyện còn khủng khiếp hơn, chứ không phải chỉ nhường hai
hòn đảo
nhỏ xíu, như công hàm của PVD cho thấy.
Ông nhà văn
Bắc Kít Nguyễn Vịt hẳn cũng thừa biết điều này, như "tất cả" những
tên VC khác?
Trên Blog của SCN, có bài
của PHS, "nhìn 1 cách nào đó", là "cùng dòng" với GCC, khi chỉ ra
dã
tâm của VC, qua bài viết Ngọn Cờ Chống Ngoại Xâm.
Nhưng tay
này không nhận ra "dã tâm cực dã tâm" của VC, khi nhử Mẽo vô Miền Nam,
bằng cách
phịa ra cú đầu độc tù Phú Lợi: Phải biến Miền Nam thành kẻ thù, nếu
không, làm
sao ăn cướp?
GCC sợ rằng,
Bắc Bộ Phủ đã "đi đêm" với Bắc Kinh:
Thưa "Đại Háng", hãy giúp chúng tôi lấy được Đàng
Trong, chúng tôi nhường Đàng Ngoài, [hay Biển Đông, xin tùy hỉ!] cho
Đại Háng!
Đã có
"tiền lệ" rồi:
Thời gian viết
cho điện ảnh đã cho Garcia Marquez ý tưởng, người Mỹ đã bắt một nhà độc
tài Mỹ
châu La tinh phải đem biển cả trả cho họ, thay cho những món nợ còn
thiếu,
trong Mùa Thu của Trưởng Lão (L'Automne du Patriarche).
Món nợ còn
thiếu của Mít, đối với Thiên Triều, ngoài nợ Liễu Thăng “huyền thoại”,
thì nay
còn có nợ ăn cướp Miền Nam “thực tại”.
Tô Hải, tác
giả bài hát Nụ Cười Sơn Cước đã từng kể về kỷ niệm, ông gặp
hai ông, 1
ông Ngụy, và 1 ông cai tù VC: một ông thì “toàn xài đồ Mẽo”, còn 1 ông
thì đến
sợi lông chim cũng “made in China”!
Đâu có phải tự nhiên mà VC
bắt đám “ngu si giả đò”, như nhà văn NV này, biểu
tình “trống” TQ!
GCC không
có
dính vô vụ TQ này, sorry!
Note: Số
này
có mấy bài tuyệt về văn chương ”đen”, đúng cái ý, mở rộng hiện
trường
tội ác, extension de la scène du crime.

Herta
Muller
Tậu thêm bản
tiếng Anh.
GCC có nhiều
kỷ niệm tù VC thần sầu, cứ lần lữa hoài, lần này, chờ “chim mồi”,
biết đâu làm
nên chuyện!
Bản tiếng Anh này, là bản mới.
Trước đã có 1
bản với cái tít: [Atemschaukel] “Everything
I Possess I Carry With Me”: Chúng ta đi mang theo quê hương, gà chó gì
cũng
đừng bỏ lại.
Nobel 2009
Muller trở thành một trong 12
nữ tác giả được
Nobel, kể từ khi giải này được thành lập vào năm 1901; vào năm 2007,
Doris
Lessing, nữ tiểu thuyết gia người Anh được, vì nỗi ‘quan hoài, lửa, và
quyền
năng thấu thị… mà với chúng, bà bắt buộc cái nền văn minh bị điêu đứng
vì chia
sẻ tan hoang phải quỳ dưới chân bà, để bà chăm chú chẩn bệnh nó’. Trong
một
phát biểu chiều hôm nay, Muller nói, bà ‘sướng điên lên’ và vẫn còn
‘chưa tin
được’.
Theo Peter Englund, thư ký thường trực Viện
Hàn Lâm Thuỵ Điển, “xung động đạo đức”, “moral momentum” [momentum: đà,
xung
động, lực đẩy về phiá trước], của Muller, khiến bà xứng hợp ‘một cách
tuyệt
hảo’, với tiêu chuẩn của giải thưởng.
“Một bên, bà là một tác giả
tuyệt vời với một
ngôn ngữ thực quái”, ông nói, và “một bên, bà có khả năng thực sự đem
đến cho
bạn, một ý nghĩa, về cái điều, sống trong một chế độ độc tài, 'là thế
lào'. Và,
thế nào là, sống như một thiểu số trong một xứ sở khác, và thế nào, là
lưu
vong."
Ông còn ngợi ca Muller, về cái
sự “chính xác
đến cùng cực, trong việc sử dụng từ ngữ”. “Bà sống trong một chế độ độc
tài,
chế độ này thường xuyên sử dụng láo lếu ngôn từ, lạm dụng nó, và điều
này ép
lên bà, khiến bà có một nỗi quan hoài khi dùng đến từ ngữ”, ông nói.
Ông khuyên những độc giả mới
làm quen với Muller
nên đọc cuốn tiểu thuyết Herztier, [bản tiếng Anh, The Land
of Green
Plums], nhiều người coi đây là cuốn bảnh nhất của bà. Cuốn mới ra
lò,
Atemschaukel (Everything I Possess I Carry With Me: Chúng ta đi mang
theo quê
hương, gà chó gì cũng đừng bỏ lại) ông nói thêm, cũng thật là
tuyệt vời,
[sững sờ đến nghẹt thở].
Muller
@ Granta
Cái truyện
ngắn trên số Granta, là một
chương trong Ma Đói [Hunger Angel].
TV post cả bản
tiếng Tẩy, và sẽ dịch hầu bạn đọc.
Nhớ dặn Bác H cạo râu rồi
hãy gặp các cháu
Miền Nam nhe!
Monday,
June 25, 2012 12:39 PM
Gửi
ông NQT,
Tui
chịu và cười khi ông phán câu : Có bao giờ mi cảm thấy nhục, vì là 1
tên VC nằm
vùng?
Phúc đáp:
Tôi đọc lại
câu đó, cũng “chịu và bật cười”
Tks
NQT
Không chỉ 1
tên khốn VC nằm vùng này cố tình nhập nhằng giữa thiên đường đã mất của
Miền
Nam, với ảo tưởng ‘dựng lại thây ma’ VNCH của đám kiêu binh. Bởi vì,
một cách
nào đó, thật dễ lầm, vì, cũng "một cách nào đó", chúng là một, thế mới
quái
dị.
GCC đã
từng cảm nhận ra điều này, và viết, ngay những ngày mới tới được trại
tị nạn
Thái Lan, trong một truyện ngắn, Lần
Cuối Sài Gòn, kể
như "đầu tay", của một đời, “khác”:
Phở hồi đó
ba đồng một tô. Tiền ông Diệm, như
sau này người dân Sài-gòn vẫn thường xuýt xoa, tiếc nhớ một hoàng kim
thời đại
khi chưa nếm mùi Giải Phóng, và tệ hơn, mùi Cộng Sản, thảm hơn nữa,
Cộng Sản Bắc
Việt. Những buổi sáng hiếm hoi trong túi có mấy đồng bạc cắc bà Trẻ
thương tình
giấu giếm cho, nhân bữa trước bán hết mấy món đồ xi cho mấy cô gái, mỗi
lần đi
chợ Phú Nhuận, sau khi mua mớ rau, con cá, vẫn thường xúm quanh cái mẹt
của bà
già Bắc Kỳ, mân mê chiếc vòng mã não, chiếc cà rá hình trái tim, cây
lược lưỡi
liềm, tấm gương bầu dục phía sau có hình mấy nghệ sĩ cải lương... tôi
có cảm tưởng
cả con hẻm, khu phố cũng xôn xao cùng tôi qua những hương vị buổi sáng
của nó:
Tô phở nơi đình làng Phú Nhuận, trong hơi phở có chút hiền từ của khói
nhang, của
những lời cầu khấn, mấy bà mấy cô đi chợ tiện thể ghé đình lạy Phật và
dùng điểm
tâm. Dĩa bánh ướt của cô gái trong xóm với đôi quang gánh lúc nào cũng
lao về
phía trước, chỉ chậm lại nơi đầu con hẻm mươi, lăm phút rồi lại tất tả
chạy
quanh xóm. Có bữa dù đã chạy vội từ nhà, khi ra tới nơi chỉ còn kịp
nhìn thấy một
nửa bóng dáng cùng cử chỉ quen thuộc của cô còn nán lại phía sau lưng
đòn gánh.
Khi đã đi làm, có lương tháng, có nhà ở, do cơ quan cấp, bị dòng đời xô
đẩy
không cho ngoái cổ nhìn lại con hẻm xưa, có những buổi sáng chạy xe
vòng vòng
đuổi theo dư âm ngày tháng cũ, biết đâu còn sót lại qua dĩa bánh cuốn
Thanh
Trì, nơi con hẻm đường Trần Khắc Chân, khu Tân Định.Thứ bánh cuốn mỏng
tanh,
không nhân, chấm nước mắm nhĩ màu mật, cay xè vị ớt bột, kèm miếng đậu
phụ nóng
hổi, dòn tan, miếng chả quế, giò lụa. Chủ nhật đổi món bún thang dậy
mùi mắm
tôm, khi đã no nê vẫn còn thèm thuồng chút thơm tho của đôi ba giọt cà
cuống đầu
tăm. Nhìn bước đi của thời gian, của thành phố trong cơn tuyệt vọng
chạy đua với
chiến tranh, trong nỗi hối hả đi tìm ông chủ đích thực, sau những ông
chủ thuộc
địa, thực dân cũ, thực dân mới... cuối cùng khám phá ra đó chính là kẻ
thù...
Nhưng cái sự lầm lẫn ở tên VC
nằm vùng này, là cố tình, cho đỡ cảm
thấy nhục. Chúng quả quá nhục, khi nhìn đất nước như hiện nay, và biết
thật rõ,
cái
phần đóng góp của chúng ở trong đó.
Một thứ mặc cảm phạm tội, y hệt đám
bỏ chạy
bợ đít VC.
Ngay cả đám Bắc Kít bỏ chạy
cũng có một tâm trạng y hệt, như một
em Sến phán:
Kết cục của
chiến tranh Việt Nam không phải là sự sụp đổ của Hợp chúng quốc Hoa Kì,
mà là sự
tiêu vong của Việt Nam Cộng Hoà, quốc gia từng hiện diện trên một nửa
lãnh thổ
Việt Nam không kém hợp pháp hơn người anh em của nó ở phiá Bắc, và -
bất chấp tất
cả sự thối nát của những nội các cụ thể, sự bất lực của các nhân vật
lãnh đạo cụ
thể - là nhà nước đầu tiên trong lịch sử Việt Nam thiết lập trên những
nguyên tắc
căn bản của nền dân chủ hiện đại. [2]. Tôi sẽ không bao giờ gột nổi
thiếu tướng
Nguyễn Ngọc Loan trong bức hình nổi tiếng của Eddie Adams ra khỏi trí
nhớ, và
những lời nói sau của người phóng viên nhiếp ảnh ấy chỉ tô đậm đường
nét bi kịch
quái đản mà Orina Fallaci đã phác hoạ sau buổi gặp giữa bà và ông Giám
đốc Nha
Cảnh sát Sài Gòn, người yêu hoa hồng, Brahms, Chopin, khinh bỉ nghiệp
võ biền,
ví một nhà sư tự thiêu trong phong trào Phật giáo phản kháng với một
con chó
say ma tuý và coi Việt Cộng là một lũ trẻ hư đáng bị ăn đòn [3] . Nhưng
nhà tù,
trại cải tạo, tước đoạt tài sản, kì thị trẻ em lai, phân biệt đối xử và
thanh
trừng trí thức, huỷ diệt và cấm đoán các sản phẩm văn hoá văn nghệ, xoá
trắng
hàng loạt cuộc đời và sự nghiệp... ở quy mô bao trùm toàn xã hội miền
Nam ngay
sau ngày giải phóng nhất định không phải là những hành vi xứng đáng với
tư thế
của kẻ chiến thắng trong chính nghĩa, không phải là bằng chứng cho tính
ưu việt
của chế độ mới so với chế độ mà nó vừa kết liễu. Ba mươi năm sau, Việt
Nam vẫn
chưa một lần chính thức ghi nhận cuộc di tản đau thương của gần một
triệu người
Việt miền Nam. Như thể họ không thuộc về dân tộc Việt và khối đại đoàn
kết dân
tộc đã khai trừ họ. Như thể nước Việt Nam là của những người Việt này
và không
của những người Việt khác. Như thể lúa đã mọc lại trên chiến hào ra sao
thì
tình dân tộc ắt bắt rễ trên miệng hố sâu của chia rẽ và hận thù như
thế, chẳng
cần ai khoả lấp. Người ta dễ dàng nói ngắn gọn: Vết thương đã ăn da
non, đừng
ngoáy sâu vào nữa. Nhưng đó không là vết thương. Đó là khối u mà thời
gian
không hề là phép chữa nhiệm mầu. Ngược lại. Sự chia cắt dân tộc là điểm
xuất
phát của cuộc chiến, chẳng lẽ điều còn lại ba mươi năm sau chiến tranh
vẫn là
chia cắt? Làm sao có thể hoà giải, nếu không sám hối và tha thứ? Làm
sao có thể
khép lại quá khứ, khi người Việt và người Mỹ đã có thể chìa tay cho
nhau, nhưng
người Việt tiếp tục không chìa tay cho người Việt?
[2] Nhận định
này không đồng nghĩa với việc chia sẻ hay ủng hộ các nỗ lực phục hồi
Việt Nam Cộng
Hoà như thường thấy ở không ít cộng đồng người Việt tị nạn. Lịch sử
không thể
làm lại, mặc dù có thể viết lại. (1)
Đọc, nghe ra
có mùi bênh bực, nhưng cũng mắm xốt kít, với tên VC nằm vùng. Chính cái
"tiểu
chú" làm lộ ra cái mặc cảm bỏ chạy: Em cũng thứ đó, ở Miền Bắc, thành
ra chịu
không nổi, một DTH, thí dụ.
Trong chiến
tranh Việt Nam, còn nhiều bức khủng khiếp hơn nhiều, so với bức Tướng
Loan xử
VC, và dù thế nào, chúng vẫn là cá biệt, chẳng nói được điều gì về cái
ác.
Nhìn bức hình
1 ông xã trưởng VNCH, bị lũ VC nằm vùng chặt đầu, và dùng cái đầu của
chính ông,
dằn bản án của chúng, đặt trên bụng cái xác chết, của chính ông, cái
nào dã man hơn cái
nào?
Tởm nhất là
cái giọng kênh kiệu, trịch thượng, “Tôi sẽ
không bao
giờ gột nổi thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan trong bức hình nổi tiếng của
Eddie
Adams ra khỏi trí nhớ…. “.
Kít!
GGC
vẫn
lèm
bèm hoài, là vậy, đám Bắc Kít này không có tí nhân hậu nào trong khi
viết.
NQT
Cái sự tàn
nhẫn trong chiến tranh Việt Nam, VNCH vướng nặng hơn VC nhiều, nhưng lý
do không
phải là VC tốt hơn VNCH mà VC giỏi chùi mép lắm, cả cuộc chiến chỉ có
mỗi 1 bức
hình chặt đầu VNCH, còn lại là cả 1 Viện Bảo Tàng Tội Ác Mỹ Ngụy. Em
Sến này bỏ
chạy một mách, thì cũng theo cái kiểu “Tôn Phu Nhân Qui Thục”, hết cuộc
chiến bày
đặt “không gột khỏi”, trong khi một DTH, chiến đấu hết cuộc chiến này
tới cuộc
chiến khác, làm sao mà so được.
Cái mánh
loại trừ là bản năng tự vệ của mọi chuyên viên
The trick of elimination is every expert’s defensive reflex.
(Stanislaw Lem: Imaginary Magnitude)
Nói rõ
hơn, mấy ông VC rất
rành về chuyện chùi mép - nghĩa là loại trừ mọi rủi
ro, bị phanh phui, bị bật mí - này. (2)
Tuy nhiên họ chưa có cách nào hữu hiệu để
lật đổ chế
độ cộng sản và Việt Nam Cộng Hòa chỉ là một chế độ dân chủ phôi thai,
còn rất
nhiều khiếm khuyết và sự bất tài, yếu kém của những người lãnh đạo
chính là một
trong những nguyên nhân quan trọng đưa đến sự thua trận và tan rã của
Việt Nam
Cộng Hòa. (1)
Bất tài? Một
tên học lớp 1 chăn trâu, thì có tài ư?
Mi có cách nào hữu hiệu không, để lật đổ chế độ CS
hiện nay?
VNCH ở Miền Nam làm sao lật đổ chế độ CS ở Miền Bắc?
Sao
mi không kể, trong những
nguyên nhân tan rã của Miền Nam VNCH là do dung dưỡng những tên VC nằm
vùng như
mi? Có khi nào mi “đau”, vì đã đóng góp không nhỏ vào nguyên nhân đó,
như một
PXA, thí dụ, đến nỗi chết không nhắm mắt, hay Võ Đại Tướng, không thể…
chết được,
cứ sống hoài mà năn năn tội lỗi?
Có bao giờ
mi cảm thấy nhục, vì là 1 tên VC nằm vùng?
NQT
Nhà văn Bùi
Ngọc Tấn cho biết, để chiến thắng được Miền Nam, Miền Bắc đã thực hiện
chính
sách Pha Lê Hóa xã hội, cứ tên nào có tí nghi ngờ, như ông ta chẳng
hạn, là thịt
bỏ hoặc tống vô tù.
Xì Ta Lin
cũng làm như vậy, và làm thịt hàng triệu triệu con người, làm cỏ vài
dân tộc,
thực hiện vài trận đói, pha lê hóa bằng giết tập thể bằng bỏ đói. Nam
Hàn, trước
khi xẩy ra nội chiến với Bắc Hàn, là gom hết những tên VC nằm vùng như
tên khốn
nạn TDBC, và làm thịt sạch.
Mi có nghĩ
Miền Nam mất là do không giết hết những người như mi?
Làm gì có
huyền thoại “mơ được như ngày xưa”, hiểu theo nghĩa ngu ngốc là, làm
sống lại
chế độ VNCH, như mi hiểu?
Người dân
bình thường đâu cần biết chế độ VNCH, họ cần 1 chế độ mang đến cho họ
hạnh
phúc, ấm no, nhân phẩm, an lành.
Mi còn nhớ, họ sợ VC như sợ quỉ sứ.
Mi lầm cái
đám kiêu binh VNCH ở hải ngoại là cả Miền Nam. Họ, có thể còn mơ ước
vinh quang
những ngày cũ, đâu phải dân Miền Nam?
Hay là mi cố
tình hiểu giấc mơ trở về ngày xưa của họ, là… của mi, bởi vì ít ra vào
những
ngày đó, mi còn có chút ảo tưởng về lý tưởng giết người là làm cách
mạng?
GCC tự hỏi,
tên này, đã từng sống cả hai chế độ, giả như được chọn, hoặc như đang
sống, hoặc
như khi còn Ngụy, hắn chọn thứ nào?

Stalin &
Hitler:
Mass Murder by Starvation
Monday,
June 25, 2012 12:39 PM
Gửi
ông NQT,
Tui
chịu và cười khi ông phán câu : Có bao giờ mi cảm thấy nhục, vì là 1
tên VC nằm
vùng?
Phúc đáp:
Tôi đọc lại
câu đó, cũng “chịu và bật cười”
Tks
NQT